pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc

Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Cần Thái

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 134811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/811 lượt.

đó rõ ràng là không có đem bọn họ những "Chỗ dựa"này đặt ở trong mắt.
"Ân! Thật sự rất không có khẩu đức." Trần Ý Hoan cũng tức giận, nếu như việc này để cho Phương Hạnh Nhạc biết, sợ là sẽ trực tiếp vọt tới trước mặt người nọ mà đành cho một trận ra trò?
"Cho nên anh cũng không suy nghĩ nhiều, mà nói ra nhưng lời như vậy." Trần Sĩ Kiệt hồi tưởng lại, cũng cảm giác mình là có chút xúc động, nhưng không nghĩa làm như vậy là sai. "Nhưng như vậy cũng tốt, vấn đề giữa hai người kia nếu như bây giờ vẫn không có chuyển biến, không biết lại giằng co đến khi nào, rõ ràng cả hai đều có tình cảm với nhau nhưng vẫn chỉ cứ lén lút qua lại, ở trong công ty cũng làm ra những hành động cẩn thủ chừng mực. Giờ anh đã nói ra những lời này, lại ngay trước mặt Tào Doãn Anh mà mang người đi, anh nghĩ sau chuyện này anh ta đủ thông minh để biết là mình cần sớm nói chuyện rõ ràng với Tiểu Nhân."
"Hơn nữa lời đồn cũng đã lan truyền ở "Long Tinh", anh cũng không tin bọn họ còn có thể coi như chuyện gì cũng chưa hề phát sinh."
"Vạn nhất chuyện không như anh đã suy tính thì sao?" Trần Ý Hoan nhìn anh với vẻ xem thường. "Vạn nhất Tào Doãn Anh cảm thấy anh rất nghiêm túc, người Tiểu Nhân thích chính là anh, cứ như vậy mà quyết định buông tay thì làm sao?"
"Vậy thì đến lượt anh đi tìm anh ta nói chuyện thôi!" Trần Sĩ Kiệt nhún nhún vai.
"Người ta có chuyện gì cần nói với anh kia chứ?"
"Đã là đàn ông thì không nên nhượng bộ."
"Làm không tốt anh ta lại cảm thấy đó là anh đang hy sinh mà thành toàn cho người ta đó."
"Tiểu Hoan, em tốt xấu gì cũng đối với anh trai mình cũng có chút tin tưởng chứ?" Tin tưởng dù chỉ một chút vào phán đoán của anh thôi cũng không được sao?
"Em đối với anh có lòng tin, nhưng em đối với Tào Doãn Anh không tin tưởng được." Một người đàn ông hơn ba năm trời không lên tiếng, chứng kiến người phụ nữ bên người của mình bị người ta theo đuổi cũng không có phản ứng lớn gì, cô thật sự rất khó mà không bi quan.
"Hơn nữa anh lại thẳng thừng đem chuyện tình cảm của họ nói ra trước mặt tất cả mọi người, không phải là làm cho Tiểu Nhân ở "Long Tinh" không còn đường lui nữa sao?" Một bước cờ này rất khó để cô không nghi ngờ mục địch của anh hai là vì muốn thuận lợi mà kéo Tiểu Nhân qua công ty nhà mình luôn. "Đáng tiếc là cho dù cô ấy không thể tiếp tục ở lại đó nữa, thì hành động theo đuổi lúc trước của anh cũng làm cho cô ấy bài xích chuyện vào làm ở "Tập đoàn Phong Thái" mất rồi."
Theo cá tính của Tiểu Nhân, bởi vì quan hệ của các cô, vốn đã không có khả năng đáp ứng vào làm ở "Phong thái" khiến cho cô khó làm người; hôm nay quậy một phát như vậy về sau, cô ấy càng cách "Phong thái" rất xa, bởi vì cô ấy không cần thiết phải vì trốn tránh những lời đồn đại mà phải nhảy từ một công ty bát quái này qua một công ty cũng bát quái không kém.
"Có thể vào làm việc ở đây hay không anh không bắt buộc." Nhưng nếu vào làm thật đương nhiên là tốt nhất.
"Anh hai, nếu như Tiểu Nhân đau khổ, em cũng sẽ khổ sở theo đấy." Biết rõ anh hai rất thương mình, Trần Ý Hoan rất "Lơ đãng" nói.
"Anh biết rồi." Trần Sĩ Kiệt nhịn xuống xúc động muốn thở dài.
"Ngày mai em qua xem cô ấy." Trần Ý Hoan mím môi, khuôn mặt tươi cười ngọt ngào từ trước đến nay lại có sự kiên quyết làm cho người khác không cách nào bỏ qua. "Chỉ cần là chuyện Tiểu Nhân muốn, em đều sẽ nghĩ biện pháp làm giúp cho cô ấy!"






Một cuộc gọi vượt đại dương lúc nữa đêm, khiến cho Tào Doãn Anh còn đang chìm trong dòng suy nghĩ của bản thân phải hồi tỉnh lại, anh nhấn xuống nút call, trong lòng biết rõ là ai đang gọi tới.
"Tiểu Nhân từ chức rồi hả? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Tào Lực Thành nghe được tin tức, bất chấp chênh lệch về thời gian, ngay lập tức gọi điện thoại chất vấn con trai.
Chuyện phát sinh ngày đó tại lâu 35, cũng không có ai dám nói ra, người của công ty chỉ biết là Từ Như Nhân đưa đơn xin từ chức, rồi không hề xuất hiện tại công ty nữa.
Mà chuyện ngày đó Trần Sĩ Kiệt ôm Từ Như Nhân đi ra khỏi tòa lầu, không ít người gặp được, tăng thêm càng nhiều lời đồn so với trước kia, trong lúc nhất thời mà trở nên rất hỗn loạn.
"Con bé thật sự quyết định đến chỗ "Phong Thái" sao?" Tào Lực Thành cũng biết là ai mang Từ Như Nhân đi, chỉ là không ngờ, Tiểu Nhân thật sự có thể cứ như vậy mà đi theo anh ta.
"Cái này! Ta là cha của con đó." Không nghĩ tới con của mình lại có thể đi điều tra mình.
"Cha là chồng của mẹ con đó." Mặc dù biết cảm tình của cha mẹ rất tốt, nhưng chuyện không hợp thói thường như vậy anh vẫn muốn điều tra rõ ràng.
Tào Lực Thành biết rõ con trai không có ác ý, chỉ là có chút không thoải mái, nhưng sau khi thở dài, ông vẫn giải thích.
"Phức Phỉ là học muội của cha, một nữ sinh rất ưu tú, cô ấy độc lập có chủ kiến, chưa bao giờ kết hôn. Cùng cha của Tiểu Nhân đến cuối cùng bởi vì quan niệm khác biệt mà không cách nào ở bên nhau, mà đối phương sau khi rời đi, trong một lần ngoài ý muốn mà chết." Giọng nói của Tào Lực Thành