Tác giả: Cần Thái
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/809 lượt.
có chút hoài niệm. "Cô ấy không còn có thân nhân nào khác nữa, cũng chỉ có mỗi người con gái là Tiểu Nhân, không lâu sau khi biết mình bị ung thư, liền thỉnh cầu cha chiếu cố con gái cô ấy đến lúc thành niên. Tuy không có quan hệ huyết thống nhưng ta thật sự xem Tiểu Nhân như con gái của mình mà đối đãi."
"Con biết." Lấy tay xoa nắn thái dương mắt nhắm lại, giọng nói của Tào Doãn Anh có chút trống rỗng.
Anh còn biết, người phụ nữ mạnh mẽ Phức Phỉ này rất thương yêu con gái mình, tuy Từ Như Nhân là một thiên tài, nhưng bà ấy chưa từng có bất cứ yêu cầu gì trong việc học tập của cô, cũng tùy ý cho chính cô tự quyết định có muốn học nhảy lớp hay không, chỉ cần con gái vui vẻ là tốt rồi. Mà khi biết rõ chính mình mắc phải bệnh nan y, lo lắng chuyện công ty cùng tài sản của mình toàn bộ sẽ bị người ta cố ý chiếm đoạt, thậm chí nguy hại đến con gái, lúc này mới tìm tới Tào Lực Thành đã lâu không liên lạc, thỉnh ông hỗ trợ, trước khi Từ Như Nhân trưởng thành giúp chiếu cố cô.
Anh còn thấy qua Từ Như Nhân năm mười sáu tuổi, trên tấm ảnh cô cùng bạn học cười rất thoải mái, tóc ngắn màu nâu bồng bồng buông xuống hai vai, hai má mang theo có vài loạn tóc cuốn tròn buông xuống, trong mắt mang ý cười giảo hoạt, dương như là đang có kế hoạch cho một trò đùa dai nào đó vậy.
Rất đáng yêu —— ấn tượng lần đầu tiên của anh đối với cô chính là ba chữ này. Mà sau khi xác định được cho mình "Trong sạch", anh liền đem việc này ném đến tận sau đầu, kể cả người thiếu nữ bên trong tấm hình kia.
Về sau vô tình nghe được một cái nhủ danh giống mình từ miệng của cha, số lần không nhiều lắm, lúc ấy anh chỉ mơ hồ cảm thấy cô gái nhỏ kia, tựa hồ sau khi mất mẹ thì có chuyển biến.
Có lẽ là cao hơn? Lúc ấy anh cũng không suy nghĩ nhiều, thẳng đến khi chính thức mặt đối mặt cùng cô tại phòng tổng giám đốc ở lâu 35, anh vốn là ngây ngốc, nhưng kèm theo đó còn có sự giận dữ —— sao cô lại làm cho bản thân mình trở thành bộ dạng đức hạnh như chết như vậy chứ?
Rồi đến khi, chuyện của hai người đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của anh, thì anh không ngừng hướng đến cô mà làm ra sắc mặt khó chịu, làm khó dễ cô, bắt bẻ cô, hãm hại cô, khó xử cô, cô lại một tiếng cũng không nói ra khỏi miệng.
"Con định làm như thế nào?" Lời nói của cha anh, xuyên qua điện thoại từ một nơi xa xôi vang đến.
"Con vốn muốn nghe cha đấy, để cho cô ra đi." Nếu như Trần Sĩ Kiệt có thể khiến cô ấy trở về bộ dáng năm mười sáu tuổi kia, anh thật sự hi vọng cô vui vẻ. "Nhưng con phát hiện, con không buông tay được."
Tào Lực Thành nghe ra sự dày vò của anh, thở dài, khuyên bảo nói: "Con còn có Trợ lý Phương."
Nắm đấm lại nắm chặt lần nữa, sau một hồi khá lâu, Tào Doãn Anh mới lẳng lặng phun ra một câu: "Cô ấy không phải chỉ là một trợ lý."
Tào Doãn Anh ở dưới lầu nhà Từ Như Nhân chờ đợi nguyên một buổi chiều, cũng không gặp được cô.
Điện thoại không tiếp, người cũng không ra khỏi của, anh chỉ hối hận vì cái gì mà nhất thời xúc động, đem cái chìa khóa kia trả lại cho cô chứ?
Ôm cây đợi thỏ thật là một hành vi ngu xuẩn, càng là một cách làm lãng phí thời gian, nhưng bây giờ anh cũng chỉ biết có một loại phương pháp này mà thôi.
Bỗng nhiên, phía trước dừng lại một chiếc xe, đi xuống là một người phụ nữ nhìn rất quen.
"Cô. . . . . ." Anh không biết tên của đối phương, chỉ biết là cái người người phụ nữ hung hăng càn quấy này có chìa khóa nhà Từ Như Nhân gia. "Chờ một chút!"
Cách nói như vậy cho thấy đối phương cũng nhớ rõ anh, ánh mắt nhìn về phía anh mang theo đánh giá.
"Tổng giám đốc Tào, thật đúng là khéo." Nói chuyện với anh không phải là người phụ nữ trước mặt này, mà là Cố Nhân Kiệt sau khi trông thấy thấy anh mới chui đi ra từ ghế lái. "Tìm bạn gái của tôi có chuyện gì sao?"
Bạn gái của anh ta? Tào Doãn Anh nhìn hai người đang sóng vai đứng với nhau, nhớ tới cuộc đối thoại của Từ Như Nhân với anh ngày ấy. Chẳng lẽ anh ta cũng chỉ là bạn trai của một người bạn học khác thôi sao?
"Tôi không tìm cô, tôi tìm Từ Như Nhân."
"Tiểu Nhân đã từ chức rồi." Phương Hạnh Nhạc nhìn anh, như là muốn nhìn thấu ý đồ của anh. "Anh đã là một người công và tư rõ ràng như vậy, có lẽ không cần phải đến đây nữa."
"Tôi với cô ấy còn có chút việc riêng chưa giải quyết."
"Vậy thì phải xem xem cô ấy có nguyện ý gặp anh hay không rồi." Phương Hạnh Nhạc nói có chút giễu cợt. "Chỉ cần thấy anh đứng ở chỗ này, cũng biết được quyết định của Tiểu Nhân rồi."die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on
"Hạnh Nhạc." Cố Nhân Kiệt nắm chặt tay bạn gái mình, thấp giọng gọi.
Anh chỉ là bạn giường!
"Thế này là thế nào, mở họp lớp sao?" Từ Như Nhân không biết gì đã bị Phương Hạnh Nhạc kéo vào một gian phòng, ở bên trong người không ít, còn có cả nhạc một nhóm nhạc đang biểu diễn nhạc jazz và đồ ăn, nhìn lướt qua giống như là một bữa tiệc vậy, cái không ngờ tới chính là ngay cả Phùng Nhã Nguyên cùng Phan Xảo Bội cũng ở đây.
Cô chớp mắt, xác định cách đó không xa một bóng người nhìn que