Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341626

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1626 lượt.

thất vọng : “Em thật sự không nhớ rõ sao? Khi còn bé chúng ta vẫn hay chơi với nhau mà.” Anh ta nỗ lực nhắc lại.
Diệp Sơ tiếp tục lắc đầu, vẻ mặt vô tội.
Anh ta rốt cục không nhịn được, nói: “Diệp Sơ, anh là A Bảo!”
A Bảo không là con chó nhà cô sao? Diệp Sơ thiếu chút nữa thốt ra, nhưng thật may nhịn được: “Em thực sự đã quên rồi, xin hỏi anh là ai ạ?”
Ngườiđó hoàn toàn chịu thua, thở dài nói: “Năm đó lúc anh đi đã tặng con chó Tiểu Hoàng cho em, em còn nhớ không?”
Nhắc đến chú chó kia, Diệp Sơ lúc này mới hiểu ra, hoá ra là chủ cũ của A Bảo!”
Nếu như người này mà biết Diệp Sơ nhớ ra anh vì một con chó thì đoán chừng anh sẽ vô cùng xấu hổ muốn đập đầu vào tường mà tự tử mất.
Thấy Diệp Sơ có vẻ đã nhớ ra, cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không đến hai giây sau, cảm giác kia còn chưa hết, đã bị câu tiếp theo của Diệp Sơ làm nghẹn chết.
Cô hỏi: “À, là anh sao! Anh tên là gì thế?”
Nụ cười lần thứ N trước mắt của Thẩm Nam Thành cứng đờ, một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi nói ba chữ: “Thẩm Nam Thành.”






Mặc dù gặp lại có hơi xấu hổ, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện của hai người sau đó. Bạn thuở nhỏ chơi với nhau giờ xa cách đã lâu luôn có chung nhiều ký ức không thể quên được.
Hai người trò chuyện một lúc liền rôm rả hơn, đúng lúc Lưu Mỹ Lệ ra ngoài trở về, thấy con gái đang nói chuyện vui vẻ với một anh chàng rất đẹp trai giống như một sinh viên, thì thấy có chút kì lạ. Vừa hỏi chút thì phát hiện đúng là con trai nhà hàng xóm cũ, bà vô cùng mừng rỡ, nói thế nào cũng phải kéo anh về nhà ăn cơm.
"Xin lỗi dì, hôm nay không được ạ, hay là để cuối tuần được không?" Thẩm Nam Thành đề nghị.
Anh chàng này không chỉ dáng dấp đẹp đẽ mà còn rất lễ phép, cảm tình của Lưu Mỹ Lệ đối với anh tăng lên không ít: "Cũng được, cuối tuần tới, dì có thể chuẩn bị nhiều món ăn hơn."
"Dì khách sáo quá, dù thế nào cũng đừng coi cháu là người ngoài."
Anh sẽ về sớm trước hạn, doạ chết em! Trong lòng anh đắc ý nói nhỏ một câu.
Bên kia, Diệp Sơ đang bị ép “tiếp khách” ăn cơm. Trên bàn cơm hầu như không có phần cho cô nói chuyện, ở đằng kia mẹ cô đang hỏi dồn dập Thẩm Nam Thành.
Mặc dù không có thói quen nói chuyện phiếm trên bàn cơm nhưng nhập gia tùy tục, Thẩm Nam Thành vừa cười vừa trả lời.
Lúc nói chuyện hỏi đến cha mẹ anh, sắc mặt của anh trở nên hơi mất tự nhiên.Thì ra năm ngoái cha của anh đột lên cơn nhồi máu cơ tim, lúc hôn mê ông đã mơ gặp lại người mẹ quá cố,bà nắm lấy tay ông và nói rằng họ muốn ông quay lại. Đến khi ông hồi phục liền có ý định về nước định cư.
"Vậy ba mẹ cháu đều về sao?"Lưu Mỹ Lệ hỏi.
"Tạm thời thì chưa, bây giờ làm thủ tục rất phiền phức, nhưng ý cha cháu đã quyết, nói là đợi đến khi về nước muốn ở lại quê nhà,sẽ mua một căn hộ ở đây để sinh sống với con cái."
"Vậy chẳng phải lần này cháu về một mình sao?"
" Cũng không hoàn toàn như vậy, lần này cháu về nước chủ yếu là cùng thầy hướng dẫn tham gia nghiên cứu. Đúng rồi, bộ âu phục kia trong ngày phát biểu cháu phải mặc, sợ đến lúc đó không vừa,nên lên mạng tìm kiếm một chút, kết quả là tìm ra được tên cửa hiệu rất quen” Thẩm Nam Thành nói đến đây lại tiếp tục mỉm cười.
Vừa trò chuyện vừa ăn, Diệp Sơ chỉ im lặng ở bên cạnh nghe, chợt điện thoại di động của cô vang lên.
Lại là Vệ Bắc gọi đến.
"Con đi nghe điện thoại ạ." Cô nói xong, chạy ra ban công.
"Điện thoại gì mà ngay cả cơm cũng không ăn mà đi nghe." Lưu Mỹ Lệ cằn nhằn mấy tiếng.
"Chắc là bạn trai gọi tới."Thẩm Nam Thành nói.
"Con bé nào đã có bạn trai?Vẫn còn nhỏ mà." Lưu Mỹ Lệ nói câu này rồi thoắt cái đổi luôn đề tài: "Đúng rồi Thành Thành à, thím nhớ cháu lớn hơn Diệp Sơ ba tuổi, đã có bạn gái rồi chứ?"
Thẩm Nam Thành ngại ngùng cười cười: "Con gái nước ngoài dễ dãi quá, không hợp với cháu."
"Tất nhiên, người Trung Quốc thì nên tìm một người vợ tốt trong nước tốt là được."Lưu Mỹ Lệ như có điều gì suy nghĩ gật gật đầu.
"Gì vậy?"Diệp Sơ nghe điện thoại của Vệ Bắc.
"Anh chợt nhớ tới quên hỏi,hàng xóm cũ của em là trai hay gái."
Vệ Bắc ngồi trên tàu hỏa, đắc chí xoay xoay cái cuống vé trong tay. Anh không hẳn muốn hỏi cô, chỉ là trên tàu buồn chán nên muốn nghe giọng của cô một lúc, nhân tiện tưởng tượng đến vẻ mặt kinh ngạc của cô ngày mai.
Vì việc này sao?Diệp Sơ hơi 囧.
"Thế nào?Có phải thừa dịp anh không có ở nhà lén lút đi ngoại tình hả?"Anh đã được tiện nghi lại còn bày đặt.
Diệp Sơ tức giận đến nghiến răng, em còn chưa cho anh là người trong nhà mà anh còn dám nói chuyện ngoại tình với em, có biết xấu hổ hay không hả!
Thấy Diệp Sơ không nói lời nào, Vệ Bắc tưởng rằng cô đang giận, vội vàng đổi giọng điệu: "Em tức giận à? Anh chỉ đùa với em một tí thôi, Tiểu Tinh Tinh ạ."
Tinh Tinh cái đầu anh đấy! Diệp Sơ nghiêm mặt nói: "Về sau cấm anh không được gọi em như thế nữa."
"Vậy gọi là gì?"
"Tùy."
"Vậy thì gọi là bà xã."Anh tự biên tự diễn.
Diệp Sơ hết ý kiến, người này còn có thể mặt dày hơn n


Disneyland 1972 Love the old s