Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.

át hiện thấy cô đang ngồi ở đầu giường ngủ thiếp đi, trong tay còn cầm điều khiển, trên ti vi đang không ngừng phát đi phát lại các chương trình quảng cáo.
“Cậu là heo à, chỗ này cũng có thể ngủ….” Vệ Bắc làu bàu mấy câu, tắt ti vi đi, rồi lại quay sang cầm lấy cái điều khiển trong tay cô. Song ánh mắt của cậu lại bị dáng vẻ ngủ quên không hề phòng bị của cô hấp dẫn.
Chỉ thấy Diệp Sơ nhắm mắt tựa vào đầu gường, hàng lông mi vừa dài vừa cong che khuất đôi mắt, cái mũi tròn tròn, đôi môi đầy đặn,tuy rằng khuôn mặt toàn thịt là thịt nhưng lại vừa mềm mại vừa trắng bóc không chút tỳ vết làm cho người ta không nhịn được mà muốn gần hơn.
Đang lúc Vệ Bắc đến gần cô hơn thì Diệp Sơ bỗng giật mình tỉnh lại. Hai khuôn mặt đang ở rất gần, ánh mắt nhìn thẳng với đối phương, cả hai đều ngây ngẩn.
Vệ Bắc không hổ là kẻ chuyên đi chiếm tiện nghi, cậu nhanh chóng phản ứng, thừa dịp Diệp Sơ đang ngơ ngác, liền hôn lên môi cô.
Nụ hôn này như bão lũ, rất lâu không hề dừng lại.
Diệp Sơ muốn đẩy cậu ra những không được, cô chỉ cảm thấy hàm răng nhanh chóng bị cạy mở, đầu lưỡi kia tiến vào trong miệng quấn lấy lưỡi của cô, dịu dàng hút lấy. Thân thể mới đầu còn muốn giãy giụa, ngay lập tức liền mềm nhũn, tay chân không còn chút khí lực.
Vệ Bắc vốn muốn hôn một cái giải toả nỗi nhớ mong, nào biết được kĩ thuật hôn của mình mù mờ loạn xạ, thế mà lại càng ngày càng khá lên, liền hôn càng sâu. Dần dần, cậu cảm thấy thân thể nóng lên, người ở phía dưới lại mềm mại như thế, làn da mát lạnh, càng ôm càng thấy thoải mái.
Thế nên, cậu rời môi cô, bắt đầu hôn hai má vành tai,xuống đến cổ, bàn tay to lớn luồn vào trong áo T-shirt của cô.
Phần hông mát lạnh khiến cho ý thức của Diệp Sơ tỉnh táo lại. Lúc này cô mới giật mình nhận ra áo của mình đã bị Vệ Bắc kéo lên một nửa, tay của cậu đang giữ chặt hông của cô, một tay khác thì trượt từ hông lên tận lưng, cố gắng cởi móc áo lót .
“Cậu làm gì thế hả!”Diệp Sơ kêu lên, cố gắng đẩy cậu ra.
Nhưng tên nhóc kia cậy mình khỏe như trâu, kết quả là cậu đè cô xuống giường định ngăn miệng cô.
“Vệ Bắc, cậu định chọc tức tôi hả!” Trong lúc bối rối, Diệp Sơ quát to.
“Cậu gọi tên tôi là gì?” Vệ Bắc bỗng nhiên dừng lại, đã bao nhiêu năm qua, cho đến tận bây giờ, cậu chưa từng được nghe chính miệng cô bé này gọi tên mình.
Khuôn mặt Diệp Sơ đỏ bừng, miệng vẫn còn thở hổn hển: “Vệ Bắc, cậu đừng như thế, tớ không thích.”
“Gọi một lần nữa có được không?” Bỗng nhiên cậu giống như một đứa trẻ đòi ăn kẹo: “Gọi A Bắc, cậu gọi tên tôi lần nữa, tôi sẽ buông ra.”
Diệp Sơ run rẩy, một lúc lâu sau nhỏ giọng nói: “A….Bắc…”
“Gọi một lần nữa đi.”
“…..A Bắc”
“Gọi thêm một lần nữa”
“A….”
Lời nói còn chưa kịp ra đến miệng, Vệ Bắc đã ôm chặt lấy cô.
“Tiểu Diệp, anh yêu em.” Anh ôm cô vào trong lòng như một bảo bối đã có được sau bao năm tìm kiếm, nghe bao nhiêu cũng không đủ, ôm bao nhiêu cũng không đủ, không thể nào buông tay…






Tối hôm đó, Diệp Sơ đưa Vệ Bắc ra ga.
Hành trình lần này của anh quá vội vã. Hai giờ chiều xuống tàu, tám giờ tối đã lên tàu, tổng cộng mới ở đây có sáu tiếng, so với ba mươi tiếng tàu chạy thật không thấm vào đâu.
Nhưng tên nhãi Vệ Bắc kia không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại thần sắc còn tỏ vẻ sảng khoái.
Còn không thể sao, phải ở một nơi toàn đàn ông trong suốt một tháng trời, rốt cuộc cũng được trở về gặp người con gái ngày đêm mong nhớ, không chỉ được nhìn mà còn được hôn, ôm ấp, sờ soạng… Bằng ấy chuyện tốt đẹp, đừng nói là chỉ có sáu tiếng, dù có sáu phút, sáu giây, anh cũng cam tâm tình nguyện.
Diệp Sơ tiễn Vệ Bắc ra ga, tàu đang nằm yên trên đường ray, xung quanh rất nhiều người đưa tiễn. Có người dặn dò người thân sắp đi xa, có đôi tình nhân ôm ấp khóc nức nở, duy chỉ có hai người bọn họ đứng thẳng đơ, chẳng làm cái gì cả.
Ban đêm, nhà ga đèn đuốc sáng trưng, tiếng tàu chạy theo nhịp vang bên tai.
Có lẽ có thể thử một lần, Diệp Sơ nhủ thầm.
Sau khi Vệ Bắc đi, thì kì nghỉ lễ Quốc khánh cũng kết thúc, chương trình học trong trường lại theo nề nếp.
Diệp Sơ phát hiện môn Thiên Văn Học khó hơn rất nhiều so với tưởng tưởng của cô. Để nắm chắc những kiến thức cơ bản về số học, vật lí và tiếng anh cũng đã chiếm phần lớn thời gian rồi, chứ đừng nói đến những môn học chuyên ngành.
Cứ bận rộn như thế, chớp mắt đã đến tháng mười hai.
Trong trường bắt đầu tiến hành tổ chức buổi biểu diễn chào mừng Tết Nguyên Đán, khoa Thiên Văn Học vì ít sinh viên đến đáng thương. Tuy rằng khoa Thiên Văn học có rất ít người nhưng cũng phải có một tiết mục tham dự. Diệp Sơ là một trong số ít nữ sinh trong khoa, phải đi tham gia diễn xuất trong vở kịch “Vươn tới một ngôi sao” vai diễn là…. một ngôi sao.
Kết quả sau khi kết thúc biểu diễn, cô không giành được giải quan trọng gì cả, nhưng lại được đánh giá cao ý tưởng đạo cụ, nghe nói ngôi sao giả kia rất gây ấn tượng với người xem.
Trở về phòng, Vệ Bắc theo thói quen lại gọi điện tới, hỏi chuyện diễn kịch, Di