Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341636

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.

nh Bắc, anh làm sao thế?”
Vệ Bắc hồi thần, mặt đen như Bao Công, túm lấy bả vai hai anh chàng đẹp trai kia hỏi: “Anh hỏi cậu, anh có đẹp trai không?”
Nhị Soái 囧: “Cái này….”
“Nói xem, anh có đẹp trai không? Ngắm kĩ vào?”
Nhị Soái lau mồ hôi: “Anh Bắc, anh bị cái gì kích động vậy? Cho dù bạn gái anh không cần anh thì cũng đừng như vậy…em…em không có sở thích đó đâu….”
“… Cút!” Vệ Bắc đạp cậu ta một phát.
Nhị Soái lăn một vòng liền bỏ chạy, vừa chạy vừa rêu rao: “Anh Bắc đẹp trai nhất luôn! Có tin mới, anh Bắc tút tát nhan sắc!”
Để lại Vệ Bắc đứng đó tức đến nghiến răng nghiến lợi: Diệp Siêu Nặng em giỏi lắm, em không muốn để ý đến tôi sao? Được, tôi cũng chẳng cần để ý đến em, để xem ai quan tâm ai trước!”
Lúc này, hai người thật bướng bỉnh.
Lễ tình nhân đi qua, mọi việc đều bình thường trở lại.
Diệp Sơ mỗi ngày đều bần thần ngồi trong kí túc xá, nếu không lên lớp thì lại đi lên thư viện, cảm giác như cuộc sống cứ vô tri vô giác mà trôi qua.
Cho đến tháng năm,lại kì nghỉ lễ, chủ nhiệm lớp bỗng nhiên tìm cô có việc.
Chuyện này rất kì lạ, bởi vì ở trường đại học, giáo viên chủ nhiệm cực kì hiếm xuất hiện trong lớp.Ví dụ như cô giáo Vương Phương chủ nhiệm lớp của cô, cả một năm trời chỉ đến lớp đúng ba lần, đầu năm cuối năm một lần, giữa năm lại một lần nữa, tổng cộng thời gian đến cũng mới có hai tiếng đồng hồ. Hôm nay lại chủ động tìm Diệp Sơ nói chuyện, thật là khiến người ta kinh ngạc
Vương Phương tìm Diệp Sơ,ban đầu cũng không có chuyện gì sau đó có hỏi về tình hình một số việc trong lớp.Cô vừa trả lời xong, thì cô giáo khéo léo nói: “Mới vừa rồi có người phản ánh với cô, nói rằng ban cán sự lớp thiếu trách nhiệm….”
Vương Phương cũng không nói sâu thêm về vấn đề này, trò chuyện mấy câu rồi để cho Diệp Sơ về.
Mấy ngày sau, Bí thư đoàn bỗng nhiên thông báo cho ban cán bộ lớp, nói là chủ nhiệm lớp có vài việc muốn tuyên bố với mọi người, việc Diệp Sơ không thèm quan tâm, đến lúc ấy mới thấy vấn đề trở lên nghiêm trọng hơn.
Khuôn mặt Vương Phương u ám phê bình tất cả ban cán sự, còn trách lớp trưởng làm việc thiếu trách nhiệm, nói các giáo viên không hài lòng về tình hình lớp của cô, muốn mọi người trở về suy nghĩ cho cẩn thận một chút. Nếu như còn vấn đề như thế nảy sinh, sẽ phải thay đổi ban cán sự mới.
Diệp Sơ cũng bị ảnh hưởng, cô hoàn toàn không hay biết gì, cho nên những lời nói của Khương Tử khiến cô bừng tỉnh: “Diệp Tử à, bạn phải cẩn thận Lục Lượng đấy.”
Diệp Sơ lúc này mới chợt hiểu ra, hoá ra mấy tháng nay Lục Lượng không đến làm phiền cô, là bởi vì đã ghi thù với cô rồi.
Khương Tử khuyên cô phải chú ý mọi việc,trường học cũng là một xã hội thu nhỏ, không hề đơn giản.Diệp Sơ im lặng gật đầu, trong lòng cũng dễ chịu hơn. Không phải vì Lục Lượng hãm hại cô, mà bởi vì hôm nay có nhiều cán sự lớp như thế, nhưng lại không có một ai dám đứng lên nói đạo lí, tất cả mọi người đều cúi đầu… Sao cô giáo lại quen biết cái người đáng bị ăn chửi như thế chứ, cô còn chưa kịp hỏi thêm mấy câu đã bị khí thế áp bách của Vương Phương làm mất.
Đây là trường đại học mà cô đã chọn sao? Diệp Sơ bỗng cảm thấy hoang mang.






Chuyện của Lục Lượng trong lớp mới qua không lâu thì đã có một chuyện khác xảy ra trong phòng của Diệp Sơ.
Vốn đây là chuyện mà mọi người cho là không may xảy ra thế nhưng lại ảnh hưởng đến sinh hoạt trong phòng Diệp Sơ. Tưởng Phương Phi là thủ quỹ vừa mới thu mấy nghìn tệ tiền mua tài liệu để trong tủ đã bị kẻ trộm lấy hết sạch.
Đọc xong những chữ cuối cùng trong dòng tin nhắn này, sâu trong lòng Diệp Sơ như thể có một cái gì đó muốn bật ra ngoài mà cô không thể khống chế được, vì thế cô liền đứng lên mặc quần áo chạy ra ban công.
Đêm khuya vắng người, đèn cũng tắt hết.
Tay cô cầm điện thoại di động hơi run run mà tìm một dãy số quen thuộc rồi nhấn nút gọi đi.
"Vậy sao bà xã tao lại phớt lờ tao?"
"Em làm sao mà biết được?" Nhị Soái đang giả vờ lau mấy giọt nước mắt chua xót, lẩm bẩm trong miệng: "Rõ ràng vừa nãy chị dâu nói nhớ anh..."
Cái gì cơ? Vệ Bắc giật mình, đưa chân đá văng Nhị Soái ra, cầm điện thoại di động chạy ra ngoài.
Diệp Sơ chỉ nghe thấy đầu bên kia vang đến tiếng bước chân bịch bịch, đến khi không nghe thấy tiếng bước chân nữa thì giọng nói của Vệ Bắc vang lên: "Anh ra hành lang rồi."
"Hả?"Diệp Sơ không biết anh muốn làm gì.
"Bên cạnh không có ai."Vệ Bắc lại nói thêm.
"Vâng."
Vệ Bắc nôn nóng: "Mẹ nó chứ em nói lại lần nữa thì sẽ chết hả?"
Diệp Sơ suýt phì cười, cố nhịn cười giả bộ nghiêm túc nói: "Khuya rồi, mai nói sau."
"Không được!" Vệ Bắc đâu chịu ngừng: "Nếu hôm nay em không nói, anh sẽ không tha cho em."
"Không tha thì làm gì được?"
"Diệp Siêu Nặng, em cho là ở xa như thế anh không có cách dạy dỗ em đúng không?"
Diệp Sơ suy nghĩ một lúc, rất nghiêm túc mà trả lời: "Ừ đấy." Cô nghĩ nếu cô đã nói như vậy thì đầu bên kia cũng tức giận đến giậm chân, thế nhưng đợi một lúc lâu, cũng chưa thấy anh quát lên.