Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.
vừa mở ra cô liền thấy thân hình cao ngất của Thẩm Nam Thành ngoài cửa, trên gương mặt tuấn tú kia mang một nụ cười thân thiện.
"Thế à?" Trong nụ cười của Thẩm Nam Thành lộ ra mấy phần ý tứ.
Ánh mắt anh thay đổi trong phút chốc nhưng mà Diệp Sơ vẫn nhìn thấy được, theo phản xạ mà lùi về sau, vừa mới bước được nửa bước, cổ tay đã bị túm lấy.
"Em muốn tránh anh?" Thẩm Nam Thành hỏi.
Diệp Sơ ngẩn ra, theo bản bản năng muốn hất ra.
"Em sợ anh?" Anh lại hỏi, khuôn mặt kề sát vào cô.
Diệp Sơ liền hoảng lên: "Anh nói gì vậy? Bỏ tay ra trước đi!"
"Không được, trả lời câu hỏi của anh trước đã, thế nào?" Cách anh nói chuyện khác với Vệ Bắc, tên nhóc kia nói gì cũng dùng giọng ra lệnh nhưng cô lại nghe theo, còn Thẩm Nam Thành thì ngược lại, dùng câu hỏi mà khiến người ta có cái cảm giác bị áp bách, không thoải mái.
Loại cảm này rất đáng ghét.
Diệp Sơ khẽ cắn môi, đối mặt với ánh mắt của anh: "Đúng, em đang trốn tránh anh."
Hai hàng lông mày của Thẩm Nam Thành nhíu chặt lại, hỏi: "Tại sao?"
"Bởi vì em không thích anh." Nếu đã không thích thì nên cho anh một câu trả lời dứt khoát, nhưng mà Thẩm Nam Thành lại hiểu sai ý.
Không thích à? Nụ cười của anh trong chớp mắt đã nản lòng, không chút tình cảm nào mà hỏi: "Vậy em thích ai? Cái thằng nhóc ranh chưa đủ lông đủ cánh kia?"
Lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt anh không có chút tình cảm, Diệp Sơ hơi kinh ngạc, há hốc miệng nhưng không biết nói cái gì.
Trong lúc đó, Thẩm Nam Thành đã khôi phục lại vẻ mặt như bình thường, bỗng nhiên cười rộ lên, trong nụ cười mang theo vài phần khinh thường: "Dù em có thích nó thì em cũng có dám để cho người nhà chấp nhận nó? Anh còn nghe nói nhà nó còn xảy ra chút chuyện gì đó..."
Câu nói này làm cho lòng của Diệp Sơ lại thấp thỏm lo lắng.
Không sai, đây chính là cửa ải khó khăn giữa cô và Vệ Bắc, cho đến bây giờ cô vẫn không quên được lúc mẹ ép cô hứa làm theo thời cấp ba.
Mẹ nói: Hai đứa các con không phải cùng một loại người.
Thấy Diệp Sơ thất thần, Thẩm Nam Thành như thực hiện được điều gì đó mà vui vẻ, mặt anh sát lại, nhẹ giọng nói: "Thay vì ở cùng với một người không xứng, không bằng chọn một người thích hợp? Chẳng hạn như..." Anh không nói tiếp, ánh mắt nhìn chăm chú vào môi của cô, càng sát lại gần hơn.
Diệp Sơ vẫn đang vì câu nói kia mà không để ý, trong lúc anh sắp đạt được ý đồ thì ở giây phút quan trọng này một tiếng hô nhẹ ngăn giữa hai người.
Một người thanh niên cầm trong tay hộp đồ sửa máy điều hòa mới đi lên, kinh ngạc nhìn hai người.
"Đến thật đúng lúc..." Thẩm Nam Thành khẽ cất tiếng cười, buông tay ra.
Anh nào có nghĩ đến, sau khi chuyện của anh bị phá hoại thì Diệp Sơ cũng giật mình bừng tỉnh, thấy bộ dạng của Thẩm Nam Thành như muốn hôn mình, kết quả là cô không nghĩ nhiều liền giơ tay tát một cái.
Cái tát này gần như gây chấn động trong lòng, đừng nói là Thẩm Nam Thành và tên thợ sửa đứng ngoài xem xét kia mà ngay cả Diệp Sơ cũng chết lặng.
Sao cô có thể tát người chứ?
Nhưng mà anh ta lại lấy Vệ Bắc ra mà chọc vào nỗi đau của cô, còn muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, việc này thực sự rất đáng đánh! Diệp Sơ nghiến răng, quả quyết đồng ý, trừng mắt nhìn Thẩm Nam Thành cũng không quay đầu lại bước qua cửa vào phòng.
Sau đó cánh cửa "Rầm" một cái đóng lại, Thẩm Nam Thành sờ mặt bị đánh đến đỏ, bó tay lắc đầu một cái, ngay sau đó cũng về gian phòng ở đối diện.
Sau cùng chỉ còn lại có một người thanh niên sửa máy đứng ở chỗ kia, vô cùng buồn bực giơ cái tua vít lên vô rồi lẩm bẩm.
"Tôi chỉ đến sửa điều hòa..."
Chuyến đi Tam Á lần này từ lúc bắt đầu đã quái dị, đến lúc kết thúc cũng vội vội vàng vàng, đến khi người hai nhà bước lên chuyến bay trở về nhà, Diệp Sơ vẫn khó chịu.
Ngược lại Thẩm Nam Thành cứ như chưa có chuyện gì từng xảy ra, vẫn giống như trước nói chuyện với cô, thái độ bình tĩnh làm cho Diệp Sơ nghĩ như chuyện hồi trước chỉ như là mơ vậy.
Mãi đến khi máy bay hạ cánh, hai nhà cũng đến lúc phải tạm biết, Thẩm Nam Thành ở bên cạnh đột nhiên nhẹ nhàng nói một câu: "Lời anh nói đều là thật, có thể suy nghĩ lại một chút."
Đến khi Diệp Sơ quay đầu lại thì anh đã kéo vali đi xa, lúc vẫy tay chào cô, khóe miệng còn mang theo nụ cười tự tin, giống như chắc chắn rằng Vệ Bắc sẽ không được ba mẹ cô chấp nhận.
Một cảm giác buồn bực khó chịu tồn tại trong lòng Diệp Sơ, trên đường về cô gửi tin nhắn cho Vệ Bắc: "Em đã về rồi."
Một lát sau cô nhận được tin nhắn trả lời của Vệ Bắc: "Diệp Tử, nghỉ hè này anh định đi làm thêm."
"Làm việc gì?"
"Chuyển phát nhanh."
Tưởng tượng đến cảnh vẻ mặt khó chịu của anh khi phải chuyển hàng, Diệp Sơ đã cảm thấy buồn cười: "Sao lại nghĩ đến chuyện đi làm thêm?"
"Trước kia dù sao cũng được ba mẹ chăm lo, thiếu cái gì cũng chỉ biết chìa ta ra xin, bây giờ anh mới biết được người ta có được không dễ dàng cho nên muốn thử rèn luyện bản thân mình một chút."
Rất ít khi anh nói nghiêm túc như thế này, Diệp Sơ đột nhiên cảm thấy cậu bé cùng chơi với mình chục năm đ