Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
gày nắng đẹp, cô nghĩ thế.
Sau kỳ nghỉ hè năm thứ nhất Đại học kết thúc, Diệp Sơ và Vệ Bắc đều thuận lợi lên năm thứ hai.
Cùng lúc đó, vụ án Vệ Đông Hải cuối cùng cũng sáng tỏ, người viết thư nặc danh đã được tìm ra, không ngờ kẻ đó là một chủ thầu công trình hồi trước muốn hối lộ ông, người này vì đấu thầu thất bại đã ghi hận trong lòng với Vệ Đông Hải nên mới tính kế trả thù một vố. Nào biết rằng thanh giả tự thanh, ngược lại còn chuốc thêm cái tội danh vu khống.
Ở bên này, chân tướng vụ án đã được làm rõ, còn ở bên kia thì tình cảm của Diệp Sơ và Vệ Bắc đã trải qua nhiều năm anh đuổi em tránh, cuối cùng nhớ một câu nói của Diệp Sơ mà xác định quan hệ rồi.
Có thể nói đây là tất cả những việc lớn rất đáng vui mừng nhưng mà hai người trẻ tuổi lần đầu tiên nếm vị ngọt ngào của tình yêu lại phải ở hai nơi xa nhau nên cũng cảm thấy có rất nhiều điều bất tiện.
Thời điểm bọn họ còn chưa ổn định, Diệp Sơ luôn cảm thấy hai người có ở chung một thành phố hay không cũng không có gì khác nhau. Nhưng bây giờ lại khác, từ sau khi phát hiện mình đã yêu Vệ Bắc, cuối cùng cô cũng nếm trải cái cảm giác nhớ thương.
Chẳng qua là Diệp Sơ không nghĩ tới mẹ không những chuẩn bị cơm nước mà còn mang đến một người cho cô.
Khi thấy nụ cười Thẩm Nam Thành, Diệp Sơ cũng biết lúc này mẹ quyết tâm muốn tác hợp cho hai người bọn họ. Chỉ tiếc lòng của cô sớm đã bị tên nhóc Vệ Bắc chiếm giữ, còn người khác cho dù tốt hơn mấy cũng không liên quan gì đến cô.
Ăn một bữa cơm như thế rất chán.
Diệp Sơ để chén đũa xuống, trở về phòng, lúc này bên ngoài trời đã tối rồi, nhìn qua cánh cửa sổ, cô thấy vài đám pháo hoa nho nhỏ đang sáng lên giữa bầu trời đêm.
Tối nay là đêm Giáng sinh, thế hệ trước rất ít người theo lịch dương, chắc chẳng ai chơi cái ngày lễ lãng mạn của nam thanh niên đi lấy lòng bạn gái cả.
Không hiểu sao, trong đầu chợt vang lên bài hát Lonely Christmas của Trần Dịch Tấn
Người cưỡi chiếc xe tuần lộc đang bay
Quên mất món quà đem tặng cho tôi
Ngơ ngẩn nhìn chiếc đèn trang trí
Ánh sáng rực rỡ nhất đêm nay
Nhưng lại chiếu rọi nỗi cô đơn của tôi
"Biến." Vệ Bắc đạp anh ta một cái, nhìn hộp đồ trong tay, đắn đo một lúc, cuối cũng vẫn bỏ vào túi quần.
Trưa ngày hôm sau thì Diệp Sơ đã đến thành phố C, mùa đông ở thành phố này so với trong tưởng tượng còn lạnh hơn , mặc dù cô đã sớm nghe nói nên cũng cố ý mặc thêm áo trước thế nhưng khi ở từ trong xe ấm áp ra ngoài, cũng không tránh khỏi bị gió lạnh thổi đến run cầm cập.
Vừa lúc đó, cô nhìn thấy Vệ Bắc rất nổi bật đứng trong đám người.
Không thể không thừa nhận, người con trai này tuy tính cách có thô lỗ,thế nhưng được sinh ra có khí chất làm người ta phải chú ý,dáng người rất cao, ngũ quan sắc nét, lại thêm ánh mắt kiêu ngạo bướng bỉnh,nhìn vào đám người, chỉ trong nháy mắt, sự xuất hiện của anh khiến những người bên cạnh như chỉ để làm nền.
Những cảnh lãng mạn trên phim, thường có tình tiết nữ chính và nam chính sau nhiều ngày không gặp, xuất hiện ở giữa dòng người trong nhà ga, thần giao cách cảm khiến họ chỉ cần liếc mắt liền nhìn thấy nhau, sau đó tiếng nhạc thanh thúy vang lên. Hai người tình cảm dâng tràn đứng đối diện, mặc kệ tất cả chạy về phía đối phương, ôm hôn thắm thiết. Giả sử đúng là một đoạn phim, chắc chắn là còn có người qua đường giáp ất bính đinh vỗ tay chúc mừng. Nhiều người đang tưởng tượng ra một cảnh tượng rất lãng mạn hả!
Chỉ tiếc là, cuộc sống không phải như phim, rất nhiều chuyện không thể theo ý mình, đặc biệt là ở cái nơi tập trung người Trung Quốc đông nhất này, muốn có được một cảnh tượng trùng phùng lãng mạn thì thật quá đỗi khó khăn.
Lối ra toàn người là người, Diệp Sơ mặc một chiếc áo lông dày, xách theo túi hành lí, trông y như một quả bóng bị đẩy tới đẩy lui, vất vả lắm cô mới chạy đến chỗ Vệ Bắc đứng lúc nãy, nhưng lúc ngẩng đầu lên nhìn thì lại phát hiện chẳng thấy bóng dáng tên nhóc kia đâu nữa. Cô không nhịn được có chút tức giận, tuy rằng ban đầu là do cô xúc động trong chốc lát mà chạy đến đây, thế nhưng lần đầu tiên từ nhỏ đến bây giờ mới một mình đi xa như vậy, nhìn xung quanh toàn người lạ,trong lòng cô cũng không nhịn được mà sợ hãi, cô ngẩng cổ nhìn xung quanh khắp bốn phía, cố tìm ra bóng dáng đã đi mất.
Ở một góc nhỏ cách đó không xa, Vệ Bắc thật sự không chịu nổi nữa.
Anh cũng không định trêu cô thế nhưng anh không tưởng tượng được lại nhìn thấy một cô nhóc ăn mặc tròn vo đi từ trong nhà ga ra thật đúng là khiến người ta chỉ muốn bắt nạt một chút.
Nghĩ như thế, đến khi hành động, lại thấy không đành lòng.
Vệ Bắc dễ dàng đi qua đám đông, chạy đến phía sau cô, đứng im không nói lời nào.
Mặc dù không có chút tiếng động nào, nhưng Diệp Sơ lại cảm thấy có gì đó ở phía sau, mà là một cảm giác rất quen thuộc, cô quay đầu, quả nhiên là Vệ Bắc, bốn mắt nhìn nhau.
Hai người đứng rất gần, cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh, chẳng hiểu sao,khuôn mặt của cô hơi nóng lên, muốn mở miệng nói một