Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.
Diệp Sơ ở dưới thân bỗng nhiên lại nói một câu: “Mẹ không biết em đến đây.”
Những lời này, nghe thì có vẻ bình thường, nhưng lại giống như một lời uy hiếp với Vệ Bắc.Không sai, quan hệ của bọn họ giờ còn không hề có ai biết, anh còn chẳng thể hứa hẹn cho cô một tương lai, lúc này anh không có quyền làm thế với cô.
Trong lòng lại có chút buồn bã, niềm vui gặp nhau trong nháy mắt đã vơi đi không ít, Vệ Bắc ngồi dậy, nhìn đôi mắt trong veo của Diệp Sơ, anh biết, cô nhóc này cũng không ngốc chút nào.
“Em đói không? Đi ăn lẩu nhé?” Anh nói sang chuyện khác.
“Được.” Diệp Sơ cười rất tươi: “Phải ăn kem ly nữa.”
Mùa đông ở thành phố này rất lạnh lại kéo dài, nên ngành kinh doanh đồ ăn lẩu rất phát triển , đặc biệt gần khu trường học thì lại càng nhiều.
Vệ Bắc đưa Diệp Sơ đến cửa hàng lẩu truyền thống Trung Quốc (Hot Pot),trong nồi còn có miếng sườn dê, hương thơm ngào ngạt,những nguyên liệu phong phú trong đó khiến người ta thèm thuồng.
“Một lát nữa,có một bạn học của anh sẽ đến.” Vệ Bắc nói.
“Rất thân với anh sao?” Diệp Sơ biết từ nhỏ Vệ Bắc không hề có bạn bè,hôm nay lại đến ăn cùng, chắc quan hệ cũng không phải qua loa.
“Cũng thân, là bạn cùng phòng, nằm giường phía trên anh, chỉ là hơi lắm mồm, lát nữa cậu ta đến, nếu có nói gì thì e cũng đừng để ý”
“Vâng”. Diệp Sơ gật đầu, rồi bắt đầu giải quyết nồi lẩu dê kia.
Một lát sau, Nhị Soái đến, đi cùng một cô gái thanh mảnh.
“Chào chị dâu, em tên là Quách Nhị Soái, chị cứ gọi em là Nhị Soái cũng được.” Nhị Soái chủ động giới thiệu với Diệp Sơ, nói xong rồi lại nở nụ cười xấu xa: Chúng ta chưa từng gặp mặt chỉ mới nói chuyện qua điện thoại, chị còn nhớ chứ?”
Chính là cái lần nhận nhầm điện thoại đó… Diệp Sơ nghĩ cả đời này mình cũng không quên được, cô lúng túng cười cười, đưa mắt đến cô gái kia: “Vị này là?”
Cô gái kia rất cởi mở nói: “Chúng em học một lớp, em tên Tư Đồ Duyệt, mọi người gọi mình là chị Duyệt”
“Chị Duyệt là hoa khôi của lớp em.” Nhị Soái bổ sung.
Lớp các người tổng cộng chỉ có hai nữ sinh, Diệp Sơ trong lòng phỉ nhổ tên này không biết xấu hổ mà còn nói ra.
Diệp Sơ không nói ra miệng, trái lại Tư Đồ Duyệt lại tự mình nói: “Hoa khôi cái chết tiệt! Trong lớp có mỗi hai nữ sinh,sao chú không nói luôn tôi là chị cả hả?”
Chỉ bằng những lời này, Diệp Sơ thấy cô bạn Tư Đồ Duyệt này cũng không tệ lắm, tính tình rất thoải mái, cũng nảy sinh chút cảm tình với cô ta.
Nào biết nữ sinh này tính cách thoải mái, tửu lượng lại càng thoải mái hơn vậy mà có thể uống được Erguotou*,không chỉ uống một mình mà còn gạ người khác cùng uống, Nhị Soái muốn đua với cô, nên cũng nhắm mắt uống một ly rượu rồi gục xuống, cơm còn chưa ăn mà đã vùi đầu vào ngủ.
Diệp Sơ toát mồ hôi, kéo kéo Vệ Bắc: “Anh uống ít thôi”
“Yên tâm, anh tự biết chừng mực.” Vệ Bắc cúi đầu nói khẽ bên tai cô,còn định nói thêm câu nữa đã bị Tư Đồ Duyệt chen vào
“Tình cảm của hai người thật tốt”
Diệp Sơ sững sờ, không hiểu vì sao cô ấy lại nói như vậy
“Tiểu Diệp, mình nói với cậu, người này thật sự không tệ, cậu phải biết quý trọng” Cô bỗng nhiên đứng vùng dậy nói
Diệp Sơ nghe không hiểu, quay đầu nhìn Vệ Bắc thì chỉ thấy anh nhíu mày rồi thấp giọng nói : “Cô uống nhiều rồi, nói ít thôi”
“Tên kia mới uống nhiều kia?” Tư Đồ Duyệt chỉ chỉ vào tên Nhị Soái đang bất tỉnh rồi tiếp tục nói : “Tiểu Diệp, mình nói với cậu, lúc trước mình không biết Vệ Bắc đã có bạn gái, mình còn theo đuổi anh ấy…”
“Tư Đồ Duyệt!” Vệ Bắc hình như có chút tức giận
“Có làm sao chứ, anh cũng không chấp nhận em” Tư Đồ Duyệt liếc mắt nhìn anh, rồi lại nói với Diệp Sơ. “Từ nhỏ đến lớn, mình chưa từng theo đuổi ai mà bị thất bại, nhưng anh ấy lại lạnh lùng với mình, lúc đó mình còn nghĩ anh ấy thích tên Nhị Soái kia”
Diệp Sơ đang uống một hớp nước hoa quả trong miệng,thiếu chút nữa thì bị nghẹn.
Tư Đồ Duyệt còn chưa nói hết : “Mình lúc đó đã nghĩ, Nhị Soái thật có phúc,anh ấy có dũng khí thích đàn ông! Cho nên khi Nhị Soái nói anh ấy có bạn gái, mình có chết cũng phải đến để xem, rốt cuộc anh ấy thích nam hay là nữ.Bây giờ thấy cậu, trong lòng mình cũng được an ủi phần nào, con gái chúng ta sao lại có thể bị thua trong tay một tên đàn ông, chị thấy đúng không?”
Vệ Bắc rốt cuộc cũng tức giận : “Tư Đồ Duyệt, cô nói đủ rồi đấy”
“Được rồi, được rồi” Tư Đồ Duyệt bĩu môi, cũng không nói thêm gì nữa.
Diệp Sơ ở bên cạnh yếu ớt nói : “Thế nhưng em còn muốn nghe nữa”
Vệ Bắc : “…"
Diệp Sơ cảm thấy mình là một người không thích hóng chuyện nhưng khi tán chuyện về người yêu của Vệ Bắc thì cũng không cần câu nệ làm gì.. Phải biết rằng, từ nhỏ đến lớn không có ai dám bàn tán sau lưng tên nhóc Vệ Bắc, hôm nay lại có người dám nói thẳng trước mặt anh, nhìn anh bày ra thái độ thẹn quá hoá giận thật là một chuyện thú vị.
Chăm chú nghe cuộc tán chuyện đến nỗi đồng hồ trên tường đã chỉ chín giờ từ bao giờ.
Bữa cơm chiều liền biến thành ăn đêm, không thể khiến cho người ta hài lòng, Diệp Sơ