Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.
con gái khác thân mật? Rõ ràng biết như vậy chỉ là cô lo sợ không đâu mà thôi.
Kỳ Dục nhanh chóng buông Hướng Vãn ra, nhìn Tư Ngôn: “Tư Ngôn…”, anh gọi cô, nhưng anh bỗng nhiên không biết mình nên nói gì.
“Không có gì.” Tư Ngôn không quay đầu lại, giơ tay xua xua, trong giọng nói còn mang ý cười, nhưng trong mắt đã ươn ướt,. “Em ra ngoài một chút.”. Nói xong, giống như chạy trốn ra khỏi phòng bệnh, trong tích tắc liền đóng cửa lại, cô dựa vào cửa, từ từ nhắm mắt, cô muốn khóc, cô cũng không muốn bản thân mình biến thành bộ dạng thương xuân khóc thu, nhưng đôi khi nước mắt không cách nào kiềm chế nổi.
Cô hít sâu một hơi, mở mắt đưa tay lau nước mắt trên hai gò má, ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài phòng bệnh, yên lặng chờ đợi.
Trong phòng, Kỳ Dục thấy Tư Ngôn bỏ đi, thở dài, dựa người trở lại, không nói gì nữa.
Hướng Vãn làm sao không nhận ra cảm giác không giống bình thường giữa hai người, cẩn thận hỏi: “Kỳ Dục, cô ta là…”.
“Tư Ngôn.” Kỳ Dục nhắm mắt trả lời.
“Cô ta thích anh?” Hướng Vãn cắn môi, cuối cùng cũng hỏi ra lời, thực ra cô biết vấn đề này không nên hỏi, nhưng cô chẳng qua cũng chỉ là một người con gái.
Kỳ Dục lập tức mở hai mắt, ánh mắt trấn tĩnh, còn mang theo tia quyết đoán khiến người khác sợ hãi: “Không liên quan đến cô. Cô vừa nói, có tin tức của A Sênh, em ấy đang ở đâu?”. Vừa rồi vui mừng quá đỗi, anh đột nhiên phát hiện, lúc này, tuyệt nhiên anh không có sự hưng phấn như trong dự liệu.
“Em đã đưa cô ấy đến đây, đang ở khách sạn.” Hướng Vãn dừng một lát, rồi nói: “Em chỉ cảm thấy cô ấy vô cùng giống với miêu tả của anh, nhưng không thể xác định rốt cuộc có đúng hay không, có điều trước đây cô ấy luôn sống trong cô nhi viện, nên hơi sợ người khác, cũng không nhớ được rất nhiều người…”.
“Tôi biết rồi.” Kỳ Dục cắt ngang lời cô. “Ngày mai đưa em ấy đến đây.”
“Được, vậy…”
“Cô về trước đi, trong bệnh viện cũng có paparazzi, nếu bị chụp được thì không tốt.” Kỳ Dục lãnh đạm nói. Hướng Vãn nhếch môi, biết anh có ý đuổi, nên cô cũng không ở lại lâu, không nói nữa liền đứng dậy, ánh mắt cô nhìn bình giữ nhiệt màu hồng nhạt trên tủ đầu giường, mắt khẽ nhắm lại, lúc này mới cất bước rời đi.
Nhìn thấy Tư Ngôn ngồi trên ghế ngoài cửa, Hướng Vãn không hề ngạc nhiên, cô dừng lại trước mặt Tư Ngôn: “Cô rảnh không?”.
Tư Ngôn ngẩng đầun, sau khi nhìn thấy mặt Hướng Vãn, không chút do dự gật gật đầu.
“Nói chuyện chút.” Hướng Vãn nói xong liền cất bước rời đi, đến trước cầu thang thì dừng bước, thấy không có người qua lại mới nói: “Cô và Kỳ Dục quen nhau bao lâu rồi?”.
“Vài tháng.” Tư Ngôn không hề thích Hướng Vãn, trong lời nói cũng không che giấu cảm giác chán ghét.
Hướng Vãn nghe thấy vậy, khẽ cười giống như sen trắng nở rộ: “Tôi và Kỳ Dục quen nhau đã vài năm, khi anh ấy còn chưa là Kỳ Dục, tôi đã quen anh ấy”.
“Là có ý gì?” Tư Ngôn chau mày, cái gì mà khi còn chưa là Kỳ Dục?
“Cô không biết sao?” Hướng Vãn bỗng nhiên làm ra vẻ kinh ngạc. “Anh ấy không nói với cô Kỳ Dục không phải là tên thật sao? Anh ấy mang họ Tiêu.”
“Vậy sao?” Tư Ngôn tỏ ra như vô tình nói, thực ra trong lòng hỗn loạn, Kỳ Dục thực sự không nói với cô, nhưng cô tức giận không phải vì điều này, cô tức là vì Hướng Vãn quen anh trước cô, chính vì ưu thế thời gian, cô mới rơi vào tình thế không thuận lợi trước mặt Hướng Vãn.
“Cô thích anh ấy, đúng không?”
Tư Ngôn nghiêng mặt: “Điều này không liên quan đến cô, tôi thích anh ấy, không cần phải báo cáo với cô”.
“Tôi chỉ là muốn nhắc nhở cô, cô quên mất Kỳ Dục có một người em gái sao?”
“Lại sao nữa đây?”
“Anh ấy không nói cô và em gái anh ấy rất giống nhau sao?” Hướng Vãn bình thản nói, nhưng trong lòng Tư Ngôn lại rơi xuống một hòn đá to, cô sao không biết, chính vì biết cho nên lúc nào cũng canh cánh trong lòng.
Sau khi thoả hiệp biến thành thói quen
Nhưng trước mặt Hướng Vãn, cô quyết không thể tỏ ra yếu đuối để cô ta cười nhạo, thế là cô thản nhiên buông tay: “Tôi đương nhiên biết, tôi còn từng gặp mẹ anh ấy”.
“Ồ, bác Lâm, bác ấy dạo này thế nào? Bệnh của bác ấy phần lớn là vì sự thất lạc của Tiêu Sênh.” Hướng Vãn nói.
Tư Ngôn rất không thích thái độ tỏ vẻ ta đây cái gì cũng biết của cô ta, bất giác đầu mày nhíu lại: “Vẫn khỏe, cô còn chuyện gì muốn nói với tôi không? Nếu không thì tôi muốn quay về, Kỳ Dục có lẽ vẫn đang đợi tôi”.
Hướng Vãn bỗng nhiên bước sát lại, ung dung tự tại nói: “Cô có lẽ không biết vị trí của bác gái và Tiêu Sênh trong lòng anh ấy. Cô biết anh ấy vì sao tham gia làng giải trí không? Chỉ có hai lý do, lại hoàn toàn vì hai người đó, thứ nhất là vì kiếm tiền chữa bệnh cho bác gái; thứ hai, chính là hy vọng tìm được Tiêu Sênh, anh ấy luôn cảm thấy, Tiêu Sênh vẫn còn nhớ anh ấy, cho nên nếu anh ấy có thể xuất hiện thường xuyên trước công chúng, có một ngày, cô ấy sẽ nhìn thấy”.
“Như vậy thì sao?” Tư Ngôn vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhưng ngực thì như bị xé rách thành một lỗ hổng, gió lạnh luồn vào bên trong, mặc dù