Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

n nhà, đèn trang trí bằng thuỷ tinh sáng chói cả phòng khách, hư ảo như những giọt nước. Thuấn Nhân nhớ lại hình ảnh cậu bé trên đường Thạch Bản lúc hoàng hôn.
“Con thừa nhận, trong mắt nhiều người, con không so được với Tử Chấn”, cô nói. “Nhưng tình yêu giữa hai người, không cần người khác phải đánh giá, chúng con có hợp nhau hay không, có xứng đôi vừa lứa không, không phải người khác nói là được. Chúng con ở với nhau rất hạnh phúc, những năm trước đây phải xa nhau, chúng con cảm thấy rất đau khổ.”
“Phải rồi, cô rất yêu Tử Chấn, nó mạnh mẽ hơn người chồng trước của cô rất nhiều mà. Nhưng sai lầm nào cũng phải trả giá. Cô còn chưa trả giá hết sai lầm của cuộc hôn nhân trước.” Thời Hân nhấc tách trà lên hít một hơi sâu, nhưng thở ra lại nhẹ, giống như một hơi thở dài đầy đau khổ.
Ông ta nói: “Cuộc sống ở Mỹ của nó vốn rất đơn giản và lặng lẽ, tuy không đủ gọi là hạnh phúc nhưng ít ra nó cũng ít đau khổ, giày vò. Còn cô thì sao? Cô đã mang đến cho nó cái gì nào? Cô khiến nó gánh một gánh nặng như thế. Vì muốn được ở cạnh cô, nó đã vứt bỏ một tương lai đầy hứa hẹn, vì yêu cô, nó sẵn sàng thịt nát xương tan. Nó cam tâm tình nguyện, cho nên nó đáng chết. Nhưng cô rất lương thiện, cô phạm sai lầm là vì cô như là con ếch ngồi đáy giếng, cho nên người ngoài cuộc như tôi mới phải lôi cô lên.”
Thuấn Nhân không nói gì, sự im lặng của cô không khiến giọng điệu Thời Hân dịu lại: “Sức khoẻ của Tử Chấn bị huỷ hoại cũng nhiều rồi, cô dám nói không có liên quan gì tới cô không? Còn ở đây mà nói yêu nó hả? Đừng ích kỷ như thế. Một người đàn ông như Tử Chấn, ai làm vợ nó cũng đều yêu thương nó, cô đánh giá mình quá cao rồi đấy.”
“Nhưng anh ấy không yêu bọn họ.”
“Tôi phải nói thế nào cô mới hiểu đây? Đàn ông hơn hai mươi tuổi thì cũng chỉ là thằng trẻ con, mấy năm nữa chắc gì nó đã yêu cô như thế. Theo kinh nghiệm của tôi, đàn ông không thích phụ nữ biết về quá khứ đen tối của họ, đó là nguyên nhân họ dễ thay lòng đổi dạ, còn cô thì lại biết quá nhiều.”
“Chuyện tương lai, con chưa nghĩ tới, con chỉ biết là hiện giờ con và anh ấy đang rất yêu nhau, chúng con không thể xa nhau.”
Thời Hân khoanh tay nhìn Thuấn Nhân, Thuấn Nhân cũng nhìn ông ta.
Từ trước tới nay Thuấn Nhân chưa từng nhìn Thời Hân như vậy. Cô cũng không có cách nào thù hận khuôn mặt ấy, mũi và trán của ông ta giống hệt Tử Chấn, có điều ánh mắt của hai người bọn họ hoàn toàn khác nhau, theo Thuấn Nhân, ông ta giống Tử Chấn, chứ không phải Tử Chấn giống ông ta.
Thời Hân nói: “Thuấn Nhân, sự cố chấp của cô đang làm hại người cô thương yêu nhất. Triệu Chấn Đào mất vợ mất con, lại mất mười triệu, cô thấy có người đàn ông nào nuốt được mối thù này không? Nếu gặp phải thằng nào tâm địa độc ác, thù lâu nhớ dai thì hậu quả không biết thế nào mà lường, đúng không? Nếu thằng đó còn có tiền, có thế lực một chút, sự việc diễn biến thế nào, cô có tưởng tượng nổi không? Cô không có năng lực đối phó tất cả, nhưng tôi thì có, điều kiện của tôi là, cô tránh xa con trai tôi ra.”
Cuối cùng, những giọt nước mắt đau khổ cũng chảy dài trên đôi má Thuấn Nhân, cô cố kìm nén cảm xúc, nhưng nước mắt cứ thế tuôn ra. Cô không ngừng lấy tay quệt hai hàng nước mắt. “Cho con gặp Tử Chấn một lần”, giọng cô đầy dứt khoát. “Sau đó con sẽ rời xa anh ấy.”
“Phải rồi, cô bắt buộc phải gặp nó, hai người phải ký đơn ly hôn nữa”, Thời Hân nói. “Mấy ngày nữa đi, nó đang hôn mê, giờ không thể cầm bút được.”
Thuấn Nhân hét lên: “Nói cho con biết tên bệnh viện đó.”
An An ngạc nhiên khi nhìn thấy Thuấn Nhân, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại trạng thái bình thường. Thuấn Nhân đi qua An An đến bên giường bệnh ngồi xuống, An An đứng đó một lát, rồi đi ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Bên cạnh giường bệnh có giá treo bình truyền dịch, túi dịch dốc ngược lên, nhỏ xuống từng giọt, từng giọt.
Thuấn Nhân đặt tay lên trán Tử Chấn, cái nóng hừng hực dưới lòng bàn tay khiến trái tim cô đông cứng vì băng giá. Khuôn mặt trong lúc hôn mê của Tử Chấn mòng manh như những bong hoa tuyết. Thuấn Nhân cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi tái nhợt của chồng.
Cô lấy bình nước, rót một ít vào cốc, lấy bông gòn, nhẹ nhàng thấm lên đôi môi khô ấy.
Lông mi anh hơi động đậy, mắt vẫn cứ nhắm, môi hơi hé ra, điệu bộ rất đáng yêu. Thuấn Nhân bất giác nở nụ cười, cô nhỏ vài giọt vào lưỡi Tử Chấn.
Anh từ từ mở mắt, lúc đầu còn thấy lờ mờ, dần dần mới nhận ra người phụ nữ ngồi trước mặt. Tử Chấn nở nụ cười, nhưng trong nụ cười ấy dường như có chút áy náy, anh định nói điều gì đó, nhưng không cất nổi lời. Thuấn Nhân giơ ngón tay trỏ đặt lên môi anh, cười trìu mến. Tử Chấn yên tâm nhắm mắt lại.






Tất cả ngày tháng đều vỡ tan vì anh
Thời Hân đợi một tuần vẫn không thấy Thuấn Nhân hồi âm. Nếu như không nhìn thấy tờ đơn ly hôn ấy, khoản tiền đầu tư của Triệu Chấn Đào sẽ không gửi tới tài khoản công tay Thời Hân, không những vậy, tiền lãi ngân hàng phát sinh khi dự án bị chậm đều do bên Thời Hân ch


Lamborghini Huracán LP 610-4 t