Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.

inh đẹp, công bằng mà nói, có thể xếp vào loại tuyệt sắc giai nhân. Một người phụ nữ như cô, trên thực tế trước khi lấy con trai tôi lại có cuộc sống rất nghèo nàn, đủ để chứng minh phẩm chất đạo đức của cô tương đối tốt, thậm chí nó vượt qua cả bản năng sinh tồn.”
Ông ta lấy một muỗng chè đổ lên một tờ giấy trắng, cần mẫn chọn nhặt lá chè nguyên ra: “Tôi không phủ nhận cô là người phụ nữ tài giỏi, nếu không phải tôi chỉ có một đứa con trai độc thân nhất là Tử Chấn thì người con dâu như cô, tôi muốn tìm cũng không được.”
Ông ta cho lá chè mới nhặt vào ấm sứ, đổ nước sôi vào, bình thản nói: “Nhưng giờ tôi chỉ có thể nói tôi thật sự cảm thấy hối tiếc, cô bắt buộc phải ly hôn với con trai tôi.”
Câu này không làm cho Thuấn Nhân cảm thấy kinh thiên động địa, ngược lại cô rất bình tĩnh, ánh mắt trầm ngâm nhìn Thời Hân.
Ông ta nhấc ấm chè lên, rót vào chén, sau đó đặt ấm chè lại chỗ cũ: “Đây tuy là quyết định của tôi, nguyên nhân là gì, cũng không cần thiết phải nói nhiều, tóm lại, cô không phải người con dâu tôi cần. Mấy đứa trẻ cô có thể mang đi, cũng có thể để lại, tiền nuôi dưỡng không cần phải lo. Nghe nói, cô đã trả cho Tử Chấn hết tiền nó cho cô rồi, thế thì càng đơn giản. Nó còn có mấy căn nhà đang đứng tên cô, cô cứ giữ lấy đi, tôi nghĩ, phần đời còn lại cô không cần phải lao động khổ sở mà vẫn không lo thiếu thốn.”
Thuấn Nhân cuối cùng cũng lên tiếng: “Những gì bố nói không liên quan gì đến chuyện ly hôn cả. Huống hồ, bố không có quyền can thiệp vào cuộc hôn nhân của con và Tử Chấn, chúng con sẽ không bao giờ xa nhau.”
“Thật không?” Thời Hân nói. “Xem ra cô không thông minh như tôi tưởng tượng. Cô cho rằng dựa vào khả năng của cô mà đòi đấu với tôi sao? Hay là vì cô có thể giữ chân con trai tôi, mà đòi đấu với tôi? Nhan Thuấn Nhân, sức đàn bà yếu ớt như cô, trong tay không có một cái gì, thì đừng có mơ sẽ thắng được tôi. Còn về Tử Chấn, cô đừng nghĩ sẽ gặp lại nó.” Giọng nói ôn hoà, nhưng mấy câu ông ta nói như những nhát dao đâm vào tim cô.
Trước mặt Thời Hân, Thuấn Nhân chỉ có thể dựa vào lòng can đảm của mình: “Con sẽ không ly hôn với anh ấy đâu. Thậm chí nếu con chết, không, ngay cả khi con chết, con cũng không ly hôn với anh ấy.”
“Được thôi, tôi nói cho cô biết, mấy hôm trước tôi và Triệu Chấn Đào có ký với nhau một dự án đầu tư lớn. Trong hợp đồng, tôi chịu mức độ rủi ro ít hơn anh ta, nhưng lợi nhuận của tôi nhiều hơn anh ta. Sở dĩ anh ta chấp nhận ký một hợp đồng như vậy là vì nó còn có thêm một điều kiện phụ nữa là, khiến cô trở lại tình trạng độc thân như trước. Đương nhiên việc sau đó thế nào thì phải xem mức độ hứng thú của anh ta rồi. Tôi nói trắng ra như thế, cô có hiểu không? Nếu cô không đi, tôi sẽ làm ngược lại với những điều khoản trong hợp đồng, mà điều tôi chấp nhận với Triệu Chấn Đào là nếu tôi làm sai hợp đồng, ông ta có thể tự do xử lý Tử Chấn.”
Thuấn Nhân biết, không phải Thời Hân đang đe doạ. Năm đó ông ta vì một người đàn bà mà cam tâm vứt bỏ đứa con trai mới mười ba tuổi ở một nơi xa lạ. Còn bây giờ, ông ta vì một món lời lớn mà đem tính mạng con trai ra thế chấp, không chút đau xót. Hơn thế, ông ta chắc chắn rằng con dâu sẽ lựa chọn việc bảo toàn tính mạng con trai mình.
Thời Hân đoán trước việc mình sẽ thắng. Thuấn Nhân không còn cách lựa chọn nào khác. Mặt mày trắng bệch, ánh mắt lanh lẹ trở nên vô hồn, tuy không thấy một giọt lệ, nhưng nó lại rất nặng nề.
Thuấn Nhân nói: “Bố, bố đã bao giờ thử hiểu con trai bố chưa? Nhớ lại, năm đó, cậu bé mới mười ba tuổi phải nếm trải nỗi cô đơn, sợ hãi nơi đất khách quê người, không có lấy một người thân. Từ chỗ đang ở một thủ đô phồn hoa đến ở một huyện nhỏ xa xôi, từ chỗ ăn no mặc ấm đến ở nhà một người khác thiếu ăn thiếu mặc, cậu bé mất mẹ, còn người bố lại vui với cuộc tình mới trên đất Mỹ. Cậu bé sống lay lắt khổ sở, bố đã từng nghĩ tới chưa? Lớn lên anh ấy không dám tiêu pha một cách tuỳ tiện, bởi anh ấy là đàn ông, tương lai phải lo cho gia đình. Anh ấy nhiều tuổi rồi mà không có lấy mấy người bạn, không phải vì anh ấy sống khép mình, mà bởi vì anh ấy không có tiền để giao thiệp xã giao. Bố biệt vô âm tín mười năm rồi, giờ bỗng xuất hiện, Tử Chấn vẫn chấp nhận bố, anh ấy quá khao khát có người thân, cho dù đó chỉ là trên danh nghĩa. Sao bố lại có thể nhẫn tâm phá vỡ cuộc hôn nhân, phá vỡ gia đình hạnh phúc của con trai mình? Hôn nhân và gia đình đối với bố có thể có, có thể không, nhưng đối với Tử Chấn, đó là mục tiêu cuộc sống của anh ấy.”
Thời Hân ngắt lời cô: “Những chuyện đó đã trở thành quá khứ, bây giờ nó giàu có gấp bao nhiêu lần những người cùng tuổi, cô đừng có dùng những lời lẽ đó mà hòng thay đổi được ý định của tôi, tôi không phải là loại dễ rơi nước mắt đâu nhé. Cô nói những chuyện đó ra là muốn chứng minh điều gì? Chứng minh rằng cô rất hiểu nó, rất hợp với nó à? Những chuyện trước đây mà nó đã trải qua chẳng qua cũng chỉ là một giai đoạn trong cuộc đời nó, cô đừng có vì thế mà ngộ nhận, mà lầm tưởng rằng mình với nó đang ở cùng một thế giới.”
Thuấn Nhân cắn môi, ngước nhìn trầ


Teya Salat