Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
xuất năm 82. Ông ta đến chỗ Tử Chấn, ngồi xuống, rót một ly đưa cho anh.
Tử Chấn cầm lấy, nhưng không uống, mắt vẫn nhìn về chiếc cầu vượt bên ngoài ban công: “Bố, con muốn từ chức.”
Thời Hân không hề tỏ ra ngạc nhiên, uống một ngụm rượu, khuôn mặt hiện lên nụ cười mãn nguyện, ông ta nhìn Tử Chấn, nói: “Thôi việc sẽ làm gì?”
“Chưa nghĩ tới”, Tử Chấn nói. “Con mệt lắm rồi, muốn ở nhà vài năm. Còn làm gì, sau này mới nghĩ.”
“Làm gì không quan trọng. Quan trọng là con chọn lựa việc lợi dụng người khác để kiếm tiền, hay con để người khác lợi dụng con kiếm tiền. Con nghĩ kỹ điều này, làm gì cũng như nhau thôi.”
“Con không cần làm gì, hiện tại tiền của con đủ tiêu rồi”, Tử Chấn trả lời mang chút tính khí trẻ con.
“Con chẳng cần làm gì, chỉ cần hưởng thụ thôi. Con còn trẻ mà, ý tưởng hay đấy. Chờ tới khi con hưởng thụ đến một chừng mực nào đó con sẽ càng thích tiền, khi đó con sẽ quay lại làm việc.”
“Bố, bố có tình cảm thực sự với ai bao giờ chưa?”
“Tình cảm thực sự?” Thời Hân nhắc lại lần nữa. “Tình cảm thực sự thực ra là không muốn cố gắng đi về phía trước. Con cho rằng đó một người phụ nữ tốt, nhưng thực ra trên thế giới này còn nhiều người phụ nữ tốt hơn cô ta. Con mù quáng cho rằng đó là tình cảm chân thật, con chịu trách nhiệm với thứ tình cảm đấy, con điên lên vì nó. Kết quả thì sao nào? Con đã vứt bỏ cái gì?”
“Khẩu vị của bố tốt quá, con không ăn được nhiều như thế.”
“Con thật vô dụng!”
“Chỉ cần con cho là quan trọng là được rồi.” Tử Chấn để ly rượu xuống, đứng dậy. “Rượu này có màu giống màu máu, con không thích.” Thời Hân cười, dốc ly uống một hơi cạn sạch.
Tử Chấn vào phòng, đóng cửa lại, cầm điện thoại lên gọi, Thuấn Nhân không nghe máy, lại gọi lần nữa, vẫn không nghe máy, anh lại gọi cho Phùng Dư: “Thầy có thời gian không? Chúng ta đi uống vài ly.”
Tử Chấn vội đi, áo khoác cũng không cầm, chỉ vơ lấy chiếc ví rồi đi ra ngoài. An An đang đắp mặt nạ trong phòng ngủ, thấy vậy liền chạy theo, nhưng vừa ra tới hành lang, cửa thang máy đã đóng lại.
Xin hãy thứ lỗi cho em, em không thể không mềm lòng
Đối với một người rất ít khi ra ngoài tiêu khiển như Tử Chấn thì không quen với mấy chỗ quán bar. Phùng Dư kéo anh tới một quán mà chỉ toàn làm bằng gỗ gần học viện múa. Tử Chấn đến, không uống chút bia nào mà chỉ cắm cúi nhắn tin.
Phùng Dư đợi nửa tiếng rồi, cuối cùng nói: “Nhắn tin cũng cần có bầu không khí mới lạ à? Phải chọn chỗ có phong cảnh lãng mạn sao? Con còn tiếp tục lãng phí thời gian của thầy nữa, con phải trả phí đấy.”
Tay Tử Chấn vẫn không ngừng bấm bấm, anh chỉ hơi thẳng lưng, thò tay vào túi quần móc chiếc ví, đầu cũng không them ngẩng lên, vứt chiếc ví cho Phùng Dư.
Phùng Dư moi hết tiền trong ví ra, kể cả mấy đồng xu, dốc hết xuống bàn, rồi nói: “Giờ con chỉ còn lại chiếc thẻ giao thông này, trước khi tàu điện ngầm ngừng hoạt động, con phải kết thúc việc nhắn tin đi, nhanh chóng về nhà, nếu không thì phải ngủ lại đây đấy.”
“Sao con lại đẩy trách nhiệm lên đầu người khác? Toàn do con làm ra, con có thể nói con không có liên quan gì hết? Cũng không định trả giá cho những việc làm đó? Con chọn một cô vợ không đúng với ý bố, điều đó chứng tỏ tâm hồn con đang bị tổn thương. Hy vọng thông qua vợ mình con có thể tự hoàn thiện mình. Thuấn Nhân là người tốt, con nghĩ là khi ở bên nó, con sẽ tuyệt đối an toàn, nó không thể hại con, mà chỉ có thể là con hại nó.”
“Con đã làm gì khiến thầy phê phán con như thế? Cô ấy như một con yêu tinh đội lốt tiên nữ.” Nói xong, anh kéo tay áo, đưa cổ tay ra cho Phùng Dư xem sợi dây: “Thầy đã nhìn thấy chưa, từ khi con mười ba tuổi, cô ấy đã dùng phép ma thuật này trói con lại. Mười mấy năm rồi, từng giây từng phút đều như nhìn thấy cô ấy. Ngày nào con cũng sống trong địa ngục của cô ấy, sống không bằng chết. Còn cô ấy thì sao? Nói yêu là yêu ngay, nói kết hôn là kết hôn ngay, giờ nói không cần con nữa là đi ngay, không biết kiếp trước con đã làm gì sai trái, kiếp này con mới gặp phải khắc tinh này?”
Tử Chấn cầm ly rượu định đập vào đầu mình, Phùng Dư vội giằng lại, Tử Chấn lại gọi điện, nói: “Cô ấy phải nghe máy, nếu không con quyết định sẽ làm người xấu, con phải trả thù tất cả mọi người, làm cho gia đình họ tan nát, để con cái họ phải đi ăn xin trên phố!”
Anh lại uống rượu, bỗng anh cầm điện thoại lên ném vào tường: “Sao không nghe điện thoại của anh?”
Điện thoại đập vào tường rơi xuống đất, nhưng bỗng nhiên chuông điện thoại kêu lên, Tử Chấn vội vàng cầm máy lên nghe: “Khi nào em về đây? Em đã đi được bốn ngày rồi đấy.”
Giọng Thuấn Nhân buồn bã: “Em sẽ không quay về đâu.”
“Em nhất định phải quay về, ngày mai anh ra sân bay đón em.”
“Tử Chấn, anh đừng như thế, em buồn lắm, em không biết phải làm thế nào.”
“Vợ à, anh thôi việc rồi, em quay về được không?”
Thuấn Nhân im lặng một lúc, do dự nói: “Mình có thể chuyển ra ngoài sống không anh?”
“Được.”
“Ở căn nhà có ba phòng ngày trước anh mua cho em cũng được.”<