Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/776 lượt.
i buộc phải đối diện sự thật, cuối cùng anh vẫn giấu giếm tôi đi gặp Hứa Tiểu Nặc. Anh hứa với tôi sẽ không gặp lại cô ta, sẽ không dính dáng đến cô ta, dù cô ta chết, anh cũng không đi nhặt xác, vậy mà anh ta nuốt lời hứa. Tôi cố gắng thuyết phục bản thân, Cảnh Mạc Vũ vì chuyện ba mẹ ruột nên mới đi gặp cô ta, nhưng trong đầu óc tôi có một giọng nói đang nhắc nhở: “Ngươi còn lừa dối mình đến bao giờ? Dựa vào điều gì mà Hứa Tiểu Nặc dám trắng trợn thách thức ngươi? Tại sao cô ta lại có di vật của ba mẹ anh ấy? Tại sao anh ấy lại bảo vệ cô ta hết lần này đến lần khác? ...”
Đầu óc quay cuồng, tôi không thể nghĩ tiếp, run rẩy tìm điện thoại gọi cho Văn Triết Lỗi. Điện thoại kết nối, tôi cố kìm nén cảm giác choáng váng, lên tiếng: “Bác sĩ Văn, lồng ngực tôi rất khó chịu...”
“Cô hãy uống bốn viên thuốc lần trước tôi kê cho cô.”
“Nhưng thuốc đó...”
Không đợi tôi nói hết, anh ta cắt ngang: “Không ảnh hưởng gì cả!”
“Vâng.”
“Cô đang ở bệnh viện Bà mẹ và trẻ em ở thành phố A phải không?”
“Đúng.”
“Khi cảm thấy khó thở, chân tay tê liệt, cô phải gọi bác sĩ ngay lập tức.”
...
Sau khi cúp điện thoại, tôi uống hai viên thuốc, ngực cũng trở nên dễ chịu hơn. Tôi nằm trên giường, thiếp đi, liên tiếp gặp những cơn ác mộng. Trong mơ đều là cảnh Hứa Tiểu Nặc sẩy thai, máu nhuộm đỏ bộ váy trắng của cô ta... Không biết tôi đã ngủ bao lâu, bỗng có một thứ áp vào ngực khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Vừa mở mắt, tôi liền nhìn thấy Văn Triết Lỗi nho nhã ngồi bên giường. Anh ta đang cau mày, dùng ống nghe kiểm tra nhịp tim của tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận rõ ràng về câu “thiên thần áo trắng”.
Có điều hôm nay “thiên thần” không mặc áo trắng mà mặc áo phông màu lam nhạt càng làm tôn lên vẻ điềm đạm. Tôi đưa mắt nhìn bàn tay anh đang cầm ống nghe đặt lên ngực, chớp chớp mắt, tỏ ra vô tội. “Bác sĩ Văn, tôi lại về thành phố A rồi, anh còn không tha cho tôi sao?”
“Cô tưởng tôi muốn đến đây sao? Ngộ nhỡ cô chết trên giường bệnh, một xác hai mạng người, sau này sao tôi còn mặt mũi làm bác sĩ nữa?”
“Không sao, tôi chẳng chết được đâu.”
Văn Triết Lỗi thu ống nghe, bỏ vào túi áo. Anh ta nói với tôi bằng một giọng điệu không dễ phản bác: “Mau cho tôi số điện thoại của chồng cô!”
“Hả!” Tôi chỉnh lại vạt áo vừa bị anh ta làm cho lộn xộn, cảnh giác nhìn anh ta. “Anh muốn làm gì?”
“Tôi hỏi anh ta, muốn giữ người lớn hay giữ đứa bé?”
“...” Tôi bị anh ta dọa sợ đến mức không nói thành lời. Một lúc lâu sau tôi mới mở miệng: “Bác sĩ Văn, anh ngày càng hài hước.”
“Tôi không đùa giỡn với cô, tôi nói thật đấy!” Anh ta nghiêm túc nhìn tôi. “Bệnh tình của cô đang có chuyển biến xấu, nhịp tim rất bất thường. Nếu không kịp thời điều trị, có khả năng đột tử bất cứ lúc nào. Khoa tim mạch ở bệnh viện Vân Hải cũng không tồi, tôi quen với chủ nhiệm bên đó, cô cần chuyển viện điều trị ngay lập tức.”
Tôi biết Văn Triết Lỗi không dọa tôi. Tôi cũng hiểu để Cảnh Mạc Vũ biết bệnh tình của tôi, con chúng tôi sẽ không có cơ hội chào đời. “Anh để tôi suy nghĩ đã!”
“Chuyện này cần suy nghĩ nữa sao? Tôi thật sự không hiểu nổi, đứa bé này quan trọng hơn cả mạng sống của cô sao?”
“Trước đây tôi cũng không hiểu.” Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt khẩn cầu. “Đợi khi nào có con, anh sẽ hiểu tâm trạng của tôi.”
Văn Triết Lỗi không lên tiếng, thở dài một hơi, chỉ hận “rèn sắt không thành thép”. Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, bước chân vội vàng của Cảnh Mạc Vũ đột nhiên dừng lại, ánh mắt lãnh đạm thường ngày của anh trở nên sắc bén khi bắt gặp gương mặt hiếu kì của Văn Triết Lỗi.
“Cậu này là...” Người hỏi câu đó tất nhiên không phải Cảnh Mạc Vũ mà là ba tôi, chú Tài và hai vệ sĩ theo sau.
Sợ Văn Triết Lỗi tiết lộ những điều không nên nói, tôi vội vàng cướp lời anh ta trước khi anh ta mở miệng: “Đây là... Văn Triết Lỗi, bạn con. Nghe nói con bị ốm nên anh ấy đến thăm.”
“Bạn à? Cậu ngồi xuống đi...” Từ trước đến nay, ba tôi luôn tỏ ra nhiệt tình đối với bạn bè tôi.
Tôi đưa mắt nhìn Văn Triết Lỗi, nháy mắt khẩn cầu anh ta, đồng thời giới thiệu hai người thân của tôi: “Đó là ba tôi...”
“Cháu chào bác!”
“Đây là Cảnh Mạc Vũ, ông xã của tôi.”
“Tôi thường nghe An Ngôn nhắc đến anh.” Triết Văn Lỗi lịch sự giơ tay, ánh mắt Cảnh Mạc Vũ dừng lại trên tấm ga giường nhăn nhúm vì có người ngồi, miễn cưỡng bắt tay Văn Triết Lỗi.
“Nếu tôi đoán không lầm thì cô ấy chưa kể cho anh nghe về tôi.”
Tôi suýt nghẹn, ho khan hai tiếng: “Khụ khụ... Chẳng phải anh nói còn bận việc hay sao?”
“Đúng vậy! Tôi đi trước đây!” Văn Triết Lỗi cáo từ rồi ra cửa. Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, anh ta đột nhiên quay đầu, buông hai câu kích thích trí tưởng tượng: “Nghĩ kĩ rồi gọi điện thoại cho tôi nhé! Hai ngày tới tôi vẫn ở thành phố A.”
Tôi chột dạ, đáp: “Ừ!”
Tôi tưởng người lạnh lùng như Cảnh Mạc Vũ sẽ không mở miệng chất vấn, nào ngờ, anh liền hỏi: “Anh ta bảo em suy nghĩ gì cơ?”
Tôi trả lời ngay: “Anh ấy bảo em suy nghĩ việc ly hôn với anh để lấy anh ấy.”
“Vậy thì em có thể nói thẳng cho anh ta bi