Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Không Là Tình Yêu

Nếu Không Là Tình Yêu

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 134777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/777 lượt.

ết: không đời nào!”
“Sao anh biết không thể?”
“Em cứ thử đi, xem một mình em có thể ly hôn...”
Ờ, chuyện này quả thực hơi khó khăn.
Vụ Văn Triết Lỗi vừa qua đi, bó hoa cúc trắng ở trên bàn thu hút sự chú ý của Cảnh Mạc Vũ. Anh đi đến bên giường bệnh, cầm bó hoa cúc trắng lên xem. Lông mày anh nhíu lại, sau đó anh rút vài bông bách hợp từ bó cúc.
“Ném hết đi!” Cảnh Mạc Vũ ra lệnh cho vệ sĩ ở bên cạnh. Kỳ thực tôi cũng muốn bỏ vào thùng rác nhưng không có thời gian.
“Anh ta tặng em bó hoa này à?” Giọng nói Cảnh Mạc Vũ âm trầm đến đáng sợ.
“Không phải anh ấy tặng, sao thế?”
“Mùi hương của hoa bách hợp rất nồng, sẽ kích thích thần kinh phụ nữ có thai, dẫn đến đau đầu, buồn nôn. Nghiêm trọng hơn, còn có thể ảnh hưởng đến thai nhi, dẫn đến sẩy thai...”
Ba tôi lập tức thay đổi sắc mặt. Ông vội vàng giục vệ sĩ đứng ở cửa: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau vứt xa xa một chút!”
Nhớ đến bộ dạng xinh đẹp, thuần khiết của Hứa Tiểu Nặc, tôi bất giác lạnh toát sống lưng, nụ cười trên khóe miệng cũng trở nên lạnh lẽo. “Biết rõ em đang dưỡng thai mà tặng em hoa bách hợp, xem ra người tình bé nhỏ của anh hận em đến xương tủy.”
Cành hoa trong tay Cảnh Mạc Vũ bị bóp nát, chất lỏng màu nhũ trắng chảy xuống kẽ ngón tay anh.
“A Tài!” Ba tôi nổi cơn thịnh nộ. “Mau đi ném con bé đó xuống biển nuôi cá...”
“Ba!” Cảnh Mạc Vũ mở miệng ngăn cản, từ người anh tỏa ra khí lạnh của băng tuyết. “Chuyện của con, con sẽ tự xử lý!”
“Đến bây giờ anh vẫn còn bảo vệ nó?” Ba tôi tức giận mặt mũi đỏ bừng. Ông nắm chặt bàn tay phải như có thể vung lên bất cứ lúc nào.
Tôi kéo bàn tay đang cuộn thành nắm đấm của ông. “Ba...”
Ba gạt tay tôi, nói với Cảnh Mạc Vũ: “Anh mau ra ngoài, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Bọn họ đi ra ngoài, khép chặt cửa phòng, cố ý không để tôi nghe thấy.
Thật ra, nếu ba tôi không có mặt ở đây, tôi cũng muốn hỏi Cảnh Mạc Vũ: “Đến bây giờ anh còn bảo vệ cô ta?”
Cố tình bỏ hoa bách hợp vào bó cúc, Hứa Tiểu Nặc quả nhiên độc ác, nham hiểm. Đừng nói ba tôi, đến tôi cũng hận cô ta đến mức muốn cô ta chết không có chỗ chôn thân, vậy mà Cảnh Mạc Vũ còn che chở cô ta. Nghĩ đến câu anh nói, anh không có tình cảm với cô ta, tôi bất giác nở nụ cười lạnh lùng. Cảm giác buốt giá đó len đến tận huyết mạch của tôi, lan tỏa khắp cơ thể, tôi điều chỉnh điều hòa lên mười độ mà vẫn không thấy ấm hơn.
Nửa đêm không ngủ, tôi ngắm nhìn người đàn ông đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ trong bóng tối. Ánh trăng tàn trên bầu trời lạnh lẽo như bóng lưng anh. Tôi phát hiện, tôi không hiểu gì về Cảnh Mạc Vũ, hai mươi năm nay tôi chưa một lần hiểu anh.
Tôi nhớ đến câu Tề Lâm từng hỏi tôi mấy tháng trước: “Đây là cuộc sống mà em muốn sao?”
Vào thời khắc này, tôi đã tìm ra câu trả lời: không phải, mỗi đêm ngắm bóng lưng phiền muộn của anh, suốt ngày suy đoán tâm tư không tài nào nhìn thấu của anh, đây không phải là cuộc sống mà tôi mong muốn. Thay vì cố sống cố chết nắm giữ để rồi chỉ nhận lại đau khổ, chi bằng buông tay để anh đi tới nơi thuộc về anh.
“Anh lại không ngủ được à?” Tôi mở miệng, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Cảnh Mạc Vũ kinh ngạc quay người. “Em vẫn chưa ngủ sao?”
“Vâng, em có chuyện muốn nói với anh.” “Có chuyện gì để mai nói đi, bây giờ rất khuya rồi!”
Cảnh Mạc Vũ đi đến bên giường, giơ tay định ôm tôi. Tôi bất giác lùi về phía sau nhưng anh cố chấp leo lên giường, ôm tôi vào lòng.
Tôi nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn hai giờ sáng. Hôm nay đúng là hơi muộn. “Được thôi, ngày mai ta nói chuyện tử tế.”
“Được.”
Ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy đã không thấy bóng dáng Cảnh Mạc Vũ. Bên gối còn lưu lại hơi ấm của anh. Cô y tá vào phòng kiểm tra, thấy tôi thức giấc liền mỉm cười hỏi han: “Cô tỉnh rồi à? Anh Cảnh nói có việc phải đi ra ngoài một lát, anh ấy sẽ về ngay.”
“Anh ấy đi từ lúc nào vậy?”
“Vừa mới đi xong. À, đúng rồi, có người gửi cho cô một phong thư.” Cô y tá vừa nói vừa đưa cho tôi chiếc phong bì không ghi tên, chỉ có một mùi hương quen thuộc, bên trong là thẻ mở phòng VIP in dòng chữ “Hội Hiên”.
Tôi hỏi cô y tá người nào gửi cho tôi. Cô ta nói là một người đàn ông trẻ tuổi. Tôi nghĩ lại thật kĩ, trong số những người đàn ông tôi quen không có ai có thú vui này, bao gồm cả Cảnh Mạc Vũ. Tôi cúi đầu ngửi mùi thơm trên phong bì. Cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Tuy chỉ gặp đôi lần nhưng tôi nhớ rõ mùi hương này.
Hứa Tiểu Nặc gửi cho tôi tấm thẻ làm gì? Lẽ nào cô ta tự biên tự diễn một màn kịch cho tôi xem? Hay là lần này có nhân vật nam chính diễn cùng cô ta.
Xem ra Hứa Tiểu Nặc cậy có sự che trở của Cảnh Mạc Vũ nên cho rằng không ai dám làm gì cô ta. Cô ta tưởng tôi không so đo với cô ta, cô ta muốn làm gì cũng được. Cô ta đã tốn công bày kịch, tôi đây cũng muốn thưởng thức, xem cô ta diễn thế nào? Tôi liền xuống giường thay quần áo, gọi cho chú Tài: “Chú Tài, đưa cháu tới một nơi...”
Nửa tiếng sau, tôi đến cửa Hội Hiên. Mây mù giăng kín bầu trời, tòa nhà Hội Hiên với gam màu trầm càng trở nên u ám. Thang máy lộng lẫy dừng lại ở tầng hai mươi. Hành l