Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 134774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.
ục nói nhỏ bên tai anh quyết định của tôi: “Chúng ta dừng lại ở đây thôi! Ngày mai, tôi sẽ bảo luật sư gửi đơn ly hôn đến cho anh.”
Người Cảnh Mạc Vũ cứng đờ, ngọn lửa dục vọng nơi đáy mắt anh hoàn toàn biến mất. “Em nói gì?”
Con người đến lúc nản lòng, bất cứ lời nói nào cũng trở nên thừa thãi. Tôi kéo cánh tay cứng đờ của Cảnh Mạc Vũ đang đặt trên eo tôi, chuẩn bị rời đi. Đúng lúc này, tôi tình cờ thấy Hứa Tiểu Nặc vẫn đang ở trong bồn tắm, không biết phải làm sao. Tôi chợt nhớ ra tôi vẫn chưa trả lại cô ta món quà lớn cô ra tặng tôi.
Tôi chậm rãi đi đến bên bồn tắm. Hứa Tiểu Nặc kinh hãi, lùi ra sau, sắc mặt càng trắng bệch. Rút tấm thẻ ra, tôi nói: “Hứa Tiểu Nặc, cảm ơn cô đã tặng tôi món quà này để tôi được chứng kiến màn kịch hay...”
Tôi cúi thấp người, vớt cánh hoa hồng đã bị nhuốm đầy hương liệu trong bồn tắm. Giọt nước từ cánh hoa chảy xuống làm mặt nước xao động, mùi thơm nồng nặc lan tỏa. Thảo nào, người đàn ông có sức kiềm chế tốt như Cảnh Mạc Vũ cũng bị cô ta mê hoặc. Hóa ra dùng thủ đoạn bỉ ổi này. Tuy nhiên, cảnh vừa rồi cũng khiến tôi không thể tha thứ.
“Cô sắp đặt mọi thứ không tồi, chắc tốn nhiều công sức đấy nhỉ?” Tôi thả cánh hoa xuống nước, phủi hai tay. “Tuy tôi không hiểu thế nào là nghệ thuật nhưng tôi nghĩ màn kịch tình này của cô còn rất kém. Phải diễn thế nào để khán giả cảm thấy đã, cô nói đúng không?”
Mặt nước màu lam phản chiếu lên khuôn mặt mềm mại đẹp đẽ. Đến vẻ bi thương và phẫn nộ cũng không dấu nổi vẻ diễm lệ của cô ta.
“Đáng tiếc gần đây tôi không được khỏe, không thể cùng cô nghiên cứu, thảo luận vấn đề này. Đợi sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ cho cô chứng kiến thế nào là kích tình tiêu hồn thực sự. Không cần dùng hương liệu cũng có thể khiến người đàn ông có tư tưởng không bao giờ xâm phạm em gái muốn ngừng cũng không ngừng được...”
Bắt gặp đôi môi tím tái của Hứa Tiểu Nặc đang run rẩy, ngọn lửa cháy trong lồng ngực tôi mới nguôi đi đôi chút. Tôi đứng thẳng người, chậm rãi đi ra ngoài.
Cảnh Mạc Vũ theo dõi tôi, ánh mắt sáng lấp lánh. “Em định bao giờ cho anh chứng kiến đây?”
Tôi ngoảnh đầu, tặng anh một nụ cười lạnh lẽo. “Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ cho anh làm khán giả một lần.”
Cảnh Mạc Vũ túm tay tôi, ngón tay siết chặt cổ tay tôi đầy đau đớn. “Ngôn Ngôn...”
“Bỏ tay ra!” Biết không thể địch lại sức anh, tôi chẳng thèm giãy giụa. “Cảnh Mạc Vũ, anh mau buông tay. Nơi này là Hội Hiên, ở đây toàn người có máu mặt ở thành phố A, dù anh không giữ chút thể diện cho tôi, cũng nên giữ thể diện cho Cảnh gia.”
Cảnh Mạc Vũ buông tay, tôi lập tức chạy ra khỏi phòng mà không quay đầu lại.
Trước khi cửa thang máy khép lại, tôi thấy Cảnh Mạc Vũ đuổi theo nhưng bị chú Tài ngăn lại...
Thang máy di chuyển xuống dưới, tôi không thể kìm nén cảm giác chóng mặt, buồn nôn dữ dội. Tôi chống một tay vào cánh cửa thang máy trơn bóng như gương, cố gắng chịu đựng từng cơn nôn khan khiến lục phủ ngũ tạng của tôi đảo lộn.
Tôi phát hiện, cảm giác thương tâm cũng giống bệnh tim, dù che dấu cỡ nào cũng không thể xóa tan nỗi đau khổ. Ở một góc không ai nhìn thấy hoặc một thời điểm không kịp đề phòng, nó sẽ đột nhiên phát tác. Nỗi đau chẳng thể chạm tới đó không biết bắt đầu từ lúc nào... và bao giờ mới kết thúc...
Ngoại truyện Hứa Tiểu Nặc
Có tình yêu giống như pháo hoa, đột nhiên bùng cháy nhưng sau khoảnh khắc rực rỡ ngắn ngủi, cuối cùng hóa thành tro bụi.
Hứa Tiểu Nặc yêu Dương Sơn, không phải vì lúc nhỏ cô thích tới Dương Sơn ngắm sao trời, cũng không phải vì đây là khu vực nhà giàu ở thành phố A, mà vì lần đầu tiên cô gặp Cảnh Mạc Vũ là ở Dương Sơn.
Đó là một buổi chiều giữa thu, bầu trời xanh biếc, lá vàng rơi khắp nơi. Cảnh Mạc Vũ đứng ở đó, bóng lưng màu đen của anh khiến cả thành phố trở nên trống trải, phong cảnh trở nên ảm đạm...
Hứa Tiểu Nặc cảm thấy anh rất giống bầu trời Dương Sơn, trong vắt, bao la, xa xôi… Dù anh ngay ở trước mắt, cũng không thể chạm tới.
Vì giới hạn này, Hứa Tiểu Nặc đắc tội với không ít khách hàng, cũng gây không ít phiền phức cho Giám đốc Ngụy. Nếu là người khác, Giám đốc Ngụy đã đuổi việc từ lâu, nhưng Hứa Tiểu Nặc có cá tính và vẻ đẹp riêng nên khá được lòng anh ta.
Thấy cô có vẻ không tình nguyện, Giám đốc Ngụy nói nhỏ: “Coi như cô giúp tôi đi, xong việc tôi sẽ thưởng hậu hĩnh cho cô.”
Bắt gặp ánh mắt căng thẳng của Giám đốc, Hứa Tiểu Nặc nhận lời nhưng bổ sung một câu: “Dù thế nào, em cũng không đi khách.”
“Cô yên tâm đi, cậu ấy tuyệt đối không làm gì cô.”
Vừa bước vào phòng VIP, Hứa Tiểu Nặc lập tức sững sờ. Người đàn ông mấy tháng trước cô tình cờ gặp ở Dương Sơn, người không biết bao lần cô tìm trong đám đông, không ngờ anh lại xuất hiện ở một nơi bề ngoài tao nhã, thực chất thì sa đọa như thế này. Cô càng không thể ngờ, anh chính là người đàn ông ngồi phía góc trái trong cùng mà Giám đốc kêu cô phục vụ.
Tất cả đều giống câu chuyện tình yêu lãng mạn trong phim ảnh.
Hứa Tiểu Nặc che giấu niềm vui t