XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341128

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1128 lượt.

viết tên anh, hết lần này tới lần khác, vì là bí mật, nên tôi đã viết tên viết tắt bằng phiên âm của anh tôi viết SJB(1), anh có biết em thích anh tới mức nào không? Tôi không dám dễ dàng nói tới từ yêu, yêu thì dung tục quá.
(1). Phiên âm tên của Thẩm Gia Bạch là Shen Jia Bai.
Đúng thế, tôi cứ yêu Thẩm Gia Bạch như thế.
Thiên sứ cũng biết là tôi yêu anh, ma quỷ cũng biết, nhưng anh không biết.
Khi tôi đặt chân lên mảnh đất của thành phố quê hương, khi tôi đạp xe như bay về hướng trường Nhất Trung, tim tôi đập thình thịch, anh yêu quý, em đến rồi đây. Em đến thăm anh.
Đúng lúc học sinh trường Nhất Trung tan học, anh chen chúc trong dòng người, đi một chiếc xe đạp màu đen, hơi cũ, mặc một chiếc áo len màu tro, quần bò. Nửa năm không gặp, anh càng đẹp trai hơn, vì thi trượt nên thần thái có chút buồn bã. Hai mắt tôi cay xè, trân trân nhìn anh.
Anh không biết tôi là ai, anh cho rằng tôi là một học sinh cũng vừa tan học phải không? Vì vậy, khi anh cách tôi nửa mét và đạp xe lướt qua người tôi, tôi cảm thấy như từ mắt mình có thứ gì đó rơi xuống, từng giọt từng giọt, thấm ướt chiếc áo mới tôi mặc hôm nay.
Tôi mua áo mới là vì anh, một chiếc áo len màu hồng, thứ màu mà tôi luôn từ chối không muốn mặc. Tôi thích màu đen và màu trắng, nhưng, vì để bắt mắt hơn, tôi đã thay chiếc áo len màu hồng.
Anh không hề nhìn mà lướt qua tôi, khi chỉ còn cách tôi hai mươi centimet và đi lướt qua vai tôi. Anh không hề biết, có một người đứng bên đường, với một trái tim lụi tàn.
Tôi ngồi xổm ở giữa sân vận động trường, rất lâu, rất lâu.






Xăm hình, trên người, ở đáy trái tim
Sau đó cứ mỗi ngày, trước khi Thẩm Gia Bạch được nghỉ, tôi đều đến đứng đợi ở đầu con đường mà anh sẽ đi qua.
Mỗi ngày, mỗi ngày.
Nhưng anh không một lần nhìn tôi.
Trong tim anh chỉ có Chương Tiểu Bồ. Thậm chí không nhìn bất cứ người con gái nào khác. Trong thư, anh đã từng nói với tôi, Từ nay về sau, bất kì người con gái nào cũng không còn sức cám dỗ đối với anh nữa, trong tim anh, đầy ắp hình ảnh của một người con gái có tên là Chương Tiểu Bồ. Nụ cười của cô ấy, cái chau mày của cô ấy, mỗi lần nghĩ đến, cứ như có một cơn gió nhẹ thổi qua, hãy tha thứ cho những con sóng lăn tăn trong lòng anh nhé.
Đúng vậy, vào mùa đông này, tôi đã vì Thẩm Gia Bạch mà đi xăm!
Ngày hai mươi ba tháng Chạp Chương Tiểu Bồ mới trở về.
Tết ông Công ông Táo, mẹ làm sủi cảo, bố vẫn ở chỗ của Vân Cẩm, anh trai đi du lịch với bạn gái ở Vân Nam, nếu như anh trai tôi về thì bố còn thu kiếm, bởi vì anh trai sẽ gây sự, gây sự thật sự, vô cùng hung dữ.
Tôi và mẹ đang nặn sủi cảo thì điện thoại đổ chuông.
Là Chương Tiểu Bồ.
Cô ấy vừa khóc vừa nói, Tịch Hạ, mau ra đây đi, mang theo tiền, ít nhất là một nghìn tệ.
Chuyện gì thế? Cậu đừng lo, tôi nói, mình đến ngay.
Tôi xin mẹ một nghìn tệ, tôi nói: Có việc gấp cần dùng, là bạn học của con.
Tôi gọi xe đi về phía bờ biển, Chương Tiểu Bồ đứng trong gió lạnh, đi xuống biển.
Bờ biển mùa đông cô độc biết bao, hoang vắng không một bóng người, đến đá cũng cô đơn, chỉ có tôi và Chương Tiểu Bồ. Tôi gọi cô ấy không biết bao nhiêu lần, nhưng cô ấy không nghe thấy, là do tiếng sóng biển quá lớn, hay là cô ấy cố ý?
Khi tôi lao đến trước mặt cô ấy, giày của cô ấy đã ướt.
Chuyện gì thế?
Cô ấy đột ngột ôm lấy tôi, òa lên khóc, tiếng khóc của cô ấy quá thảm thiết, vì vậy, tôi cứ nghĩ là mình đã nghe thấy tiếng chó sói tru, tôi lắc vai cô ấy: Nói cho mình nghe, rút cục là có chuyện gì?
Cô ấy vẫn chỉ khóc.
Tôi chưa thấy Chương Tiểu Bồ khóc như thế bao giờ, khóc rưng rức mãi không thôi, cả người cô ấy như run lên cầm cập, cô ấy lúc này nhìn thật mỏng manh, thật yếu đuối!
Trời không sập được đâu, còn có mình mà, tôi ôm lấy cô ấy nói.
Tịch Hạ, mình… có thai rồi.
Tôi ngây người, đứng sững như thế bên bờ biển, sau đó hỏi: Cái gì cơ, cậu nói lại lần nữa đi!
Mình… có thai rồi, mình đã có con với Lê Minh Lạc, nhưng anh ta không muốn, anh ta bảo mình tự nghĩ cách!
Có thai? Có thai? Tôi nhắc đi nhắc lại từ đó, cảm giác đây là một chuyện quá đáng sợ, quá nghiêm trọng, sao cô ấy có thể có thai chứ? Sao có thể chứ?
Tâm trạng của tôi rối bời, nhưng Chương Tiểu Bồ đang khóc trong lòng tôi, dù sao cô ấy cũng vẫn là một cô gái chưa từng trải đời.
Sao anh ta có thể khốn nạn như thế, gọi điện thoại đi, bảo anh ta đến đây!
Đừng gọi, vô ích thôi, anh ta đã có bạn gái mới rồi, còn xinh hơn mình nhiều, hơn nữa, còn có thể đưa anh ta ra nước ngoài, vì vậy, anh ta đã thay lòng, việc này là do mình, chẳng có cách nào khác cả, hãy nói cho mình biết, phải làm sao bây giờ?
Còn có thể làm sao nữa? Tôi nói, nói với người lớn trong nhà đi, được không? Nói với mẹ cậu đi, bọn mình đều không có kinh nghiệm, nếu xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?
Không, không được! Nói với họ, họ sẽ đánh mình chết, mình thà, thà một mình chịu đựng!
Lúc Chương Tiểu Bồ nói thế, tóc của cô ấy rủ xuống mặt, che mất mắt, ánh m