XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1143 lượt.

cậu bỏ thuốc từ lâu, nhưng, nhìn cậu mơ màng trong làn khói thuốc lại rất đẹp.
Thẩm Gia Bạch liệu có thích một người con gái như thế này không? Khi suy nghĩ này lướt qua, tôi đã rùng mình.
Thi cuối kì, Chương Tiểu Bồ bị trượt hai môn, phải học lại mới qua.
Còn thành tích của tôi luôn đứng đầu. Đúng thế, lòng tôi yên bình như mặt nước, ngoài việc viết thư cho Thẩm Gia Bạch ra thì tôi chỉ biết nỗ lực học tập. Bố tôi có tiền, anh trai tôi cũng sắp đi du học, sau này tôi cũng muốn ra nước ngoài học.
Xuân Thiên vẫn liên tục đến tìm tôi, tôi luôn tỏ ra khách sáo nói: Có chuyện gì không?
Chúng ta chẳng phải là anh em sao, anh ở đó, một chân trên pedan xe đạp, một chân chống xuống đất.
Tôi lại cười, phải, tôi thừa nhận anh là anh em với mình.
Đừng chỉ biết cắm đầu vào học như thế, thành mọt sách đấy. Đi, anh đưa em đi một vòng quanh Bắc Kinh một chuyến.
Thế là, rất nhiều buổi chiều hoàng hôn, tôi và Xuân Thiên mỗi người đạp một chiếc xe đạp không cũ mà cũng chẳng mới, đi khắp các ngõ nhỏ ở Bắc Kinh, đi thăm nơi ở trước kia của Mã Liên Lương(2), Hồ Thích(3), còn cả những tòa nhà cũ để lại từ thời Minh Thanh, tôi không ngờ Xuân Thiên lại biết nhiều như thế. Anh có chút đắc ý: Đương nhiên rồi, em nghĩ xem, anh, một người Bắc Kinh hai mươi tuổi.
(2). Mã Liên Lương (1901-1966), nghệ sĩ kinh kịch nổi tiếng của Trung Quốc.
(3). Hồ Thích (1891-1962), học giả, thi nhân, lịch sử gia, triết gia nổi tiếng Trung Quốc.
Tôi không hỏi về chuyện của Xuân Thiên, tôi chỉ thích cảm giác cổ kính của Bắc Kinh.
Trời xanh mây trắng, không khí của mấy trăm năm trước, còn cả tiếng chim bồ câu gù gù gọi bạn. Tôi nhớ những con phố, con ngõ cũ kỹ đó, tôi thích những con ngõ nhỏ dài và hẹp như chiếc điếu cày, cảm giác tang thương của lịch sử như ùa về, không có thành phố nào lại có thể kết hợp sự cổ kính và hiện đại một cách hài hòa như thế.
Khi khu Đồn Tam Lí(4) chìm trong bóng tối, tôi sẽ một mình đạp xe đi qua con ngõ nhỏ để ngắm tuyết. Tôi cũng thích mùa thu tươi sáng của Bắc Kinh, chỉ liếc mắt nhìn qua, là Bắc Kinh dưới ngòi bút thong thả của Lương Thực Thu(5), là Bắc Kinh của Vương Phi(6) vừa ăn tào phớ vừa mặc quần áo ngủ, đi dép lê, tóc xõa tung đi đổ nước tiểu.
(4). Khu phố quán bar nổi tiếng của Bắc Kinh.
(5). Lương Thực Thu (1903-1987) là học giả, tác giả viết tản văn, nhà dịch thuật, nhà phê bình văn học nổi tiếng của Trung Quốc.
(6). Nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng Trung Quốc.
Khi có người chụp được bức ảnh đó của Vương Phi, đấy là khoảng thời gian cô ấy và Đậu Duy ân ái nhất. Cô ấy quyết thu lại đôi cánh của mình nghỉ ngơi ở hồng trần để đi đổ nước tiểu cho một người đàn ông. Đấy là một cảnh sinh hoạt rất đời thường, tôi hi vọng có một ngày, tôi và Thẩm Gia Bạch cùng nhau thuê tứ hợp viện, sáng sớm thức dậy cũng sẽ làm như thế, cùng nhau đốt bếp lò. Bắc Kinh có hương vị đầm ấm vợ chồng, không hẳn sóng lòng cuồn cuộn kinh thiên động địa, nhưng thật ấm áp, gần gũi và thân thương.
Khi tôi kể cho Xuân Thiên nghe những điều này, anh nói: Em là một cô bé hiểu biết, vì vậy, đừng ngăn cản anh thích em.
Khi anh nói câu đó, ánh nắng mặt trời đã tắt, chúng tôi đứng bên ngoài bức tường đỏ của Cố Cung Bắc Kinh.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau, tôi nói: Em xin lỗi.
Phải, tôi đã nói ba từ đó, em xin lỗi, đôi khi, sự tương phùng của người với người chỉ vừa đúng chậm một bước chân.
Tại sao? Ánh mắt anh rất đau khổ.
Em đã yêu người khác.
Ai?
Anh ấy vẫn đang học ôn lại.
Thẩm Gia Bạch, anh không biết, khi tôi coi anh là bạn trai của mình, khi tôi nhắc đến anh trước mặt một người con trai khác, mặt tôi ửng hồng.
Rất yêu sao? Xuân Thiên hỏi tôi.
Rất yêu.
Yêu bao nhiêu?
Đủ để không thể yêu người khác được nữa.
Giọng nói của tôi điềm tĩnh và nghiêm nghị, phải, Thẩm Gia Bạch, em không thể yêu người con trai khác được nữa.
Xuân Thiên cười: Thế thì, xem ra chúng ta là anh em thật rồi.
Đúng vậy, thật sự là anh em.
Vậy thì, là anh em cả đời này có được không, không được rời xa không được từ bỏ, giống như anh là anh trai ruột của em, còn em là em gái anh, được không? Những lúc khó khăn khổ sở nhất, nhất định phải nói cho nhau biết, được không?
Mắt tôi thoáng đỏ, tôi quá hiểu anh, anh vẫn không nỡ, bởi vì không nỡ, cho nên mới chịu lùi bước cầu khẩn như thế.
Hôm ấy, tôi mời Xuân Thiên ăn cơm.
Chúng tôi ăn no căng bụng ở Tiền Môn, chúng tôi vừa ăn vừa uống rượu Tiểu Nhị, tôi đã uống rất nhiều, tôi chưa bao giờ uống nhiều rượu như thế, chẳng mấy chốc mà đã say.
Tôi bắt đầu nói lời của một kẻ say, liên tục gọi tên Thẩm Gia Bạch, Xuân Thiên nói: Cô bé ngốc, em yêu đến si mê rồi, nếu anh là người con trai đó, chắc đã chết vì hạnh phúc.
Mặc dù uống say, nhưng có một câu tôi không nói với Xuân Thiên, Thẩm Gia Bạch anh vẫn không biết tôi yêu anh, anh vẫn cho rằng, người con gái hết lòng yêu anh là Chương Tiểu Bồ.
Bí mật đó đè nặng khiến tim tôi đau đớn, bây giờ tôi càng không thể nói, bởi vì… bởi vì anh sắp tốt nghiệp rồi.
Xuân Thiên cõng tôi quay trở về