Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341109
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.
ủ đề kiểu này. Tịch Hạ, cậu nói xem có phải anh ấy quá quẫn hay không?
Vì vậy, ngay ngày hôm sau mình đã quay về, mình không muốn quan tâm tới anh ấy nữa.
Nói xong, Chương Tiểu Bồ bảo: Cho mình quả chuối, mấy ngày nay mình không ăn gì rồi.
Nhìn Chương Tiểu Bồ với vẻ mặt đầy ấm ức, tôi hỏi cô ấy một câu: Thế, cậu có đồng tình với hành vi nghệ thuật ấy không?
Đương nhiên đồng tình rồi.
Tôi kể cho Chương Tiểu Bồ nghe một loại hành vi nghệ thuật khác, một đám nam nữ, trèo lên đỉnh núi, sau đó bắt đầu cởi quần áo, nằm dưới cùng là mười người, tầng thứ hai chín người nằm lên trên, tầng thứ ba là tám người, sau đó bảy người, tầng cuối cùng là một người.
Hả? Chương Tiểu Bồ kinh ngạc: Đấy là loại hành vi nghệ thuật gì?
Mình nghe anh mình kể thế, anh ấy từng tham gia, hành vi nghệ thuật này có tên gọi là “Để tăng thêm cho núi một mét nữa”, cậu sẽ tham gia chứ? Cậu có thấy vui không? Nói cho cậu biết, rất nhiều loại hành vi nghệ thuật chỉ là những trò đùa của thiên tài và kẻ điên, khoác lên mình cái áo khoác mang tên nghệ thuật để đi lừa bịp, mình thì chẳng thích mấy thể loại nghệ thuật hành vi gì cả, mình vẫn thích những thứ cổ điển hơn, như người đẹp thắp hương đêm đọc sách, giống như tình yêu trong vở kịch Endless Love của Hàn Quốc, vì thế, mình thấy Thẩm Gia Bạch đánh cậu cũng không có gì là quá đáng cả.
Xì, Chương Tiểu Bồ nói, cậu đừng có bao biện cho anh ấy, mình biết suy nghĩ của cậu.
Vô duyên. Tôi tức giận nói: Cậu coi mình là loại người gì, mình đã phân tích sự việc này qua cách nhìn nhận của mình, chẳng liên quan gì tới người khác cả, cậu nghĩ mình thích quan tâm chuyện vớ vẩn của hai người chắc!
Cậu có thể giúp mình gửi cho Thẩm Gia Bạch một tin nhắn không? Cứ nói là mình bị ốm rồi, được không? Mình không thể trực tiếp thừa nhận rằng mình đã sai, như thế thật mất mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi gửi tin nhắn cho Thẩm Gia Bạch, tay tôi như run lên, tôi viết một cách đầy lí trí: Thẩm Gia Bạch, em là Tịch Hạ, Tiểu Bồ ốm rồi, cô ấy biết là cô ấy đã sai, anh đến thăm cô ấy đi.
Tôi chờ đợi tiếng chuông báo tin nhắn của điện thoại, chỉ mấy giây, mà sao thật khó khăn, mặc dù nói là chuyện của Chương Tiểu Bồ, nhưng đối với tôi mà nói, tôi cũng căng thẳng như thế.
Có tin nhắn trả lời: Tịch Hạ, cảm ơn em. Em lúc nào cũng tốt bụng như thế, anh rất cảm động. Nước mắt, từng giọt từng giọt rơi xuống chiếc di động của tôi, di động của tôi là một chiếc Nokia màu đen, màn hình có hình ảnh chín mươi chín đóa hoa hồng, đáng tiếc những bông hoa đó chỉ là ảo, ảo giống như tình yêu của tôi vậy.
Ngày hôm sau, Thẩm Gia Bạch đến thật, Chương Tiểu Bồ trang điểm, mặc bộ đồ mới, sau đó lao về phía anh như chú chim bồ câu nhỏ, còn tôi lại lặng lẽ đau đớn một mình, Xuân Thiên muốn mời tôi đi ăn món bánh nướng Đáp Liên của Bắc Kinh xưa, nhưng tôi nói: Không đi, em không khỏe.
Quay về kí túc xá, nhìn ra khung cảnh bên ngoài, trời rất xanh, có vài chú chim bồ câu bay ngang qua, tôi mở ra xem lại những lá thư mà Thẩm Gia Bạch đã viết cho tôi, nước mắt rơi lã chã trên thư, tôi biết, tôi chắc chắn là con nhộng không bao giờ hóa bướm, tự mình cứ ôm chặt nỗi đau.
Còn tin nhắn trong máy di động kia, tôi không nỡ xóa.
Thẩm Gia Bạch, anh nói tôi là một cô gái tốt bụng, đúng thế, tôi tốt bụng nhưng phải chịu ấm ức. Tôi chính là nàng tiên cá yêu chàng hoàng tử, khi mặt trời xuất hiện, tôi sẽ lại biến thành bọt biển, bọt biển của tôi, sẽ chết dần chết mòn dưới ánh nắng mặt trời.
Tình yêu vô tội. Nếu như có tội, tôi tình nguyện chìm đắm trong tội lỗi đó.
Xuân Thiên chạy qua chạy lại, cầm một túi cam to, sau đó bổ cho tôi ăn, các bạn trong kí túc xá đều nói anh là bạn trai của tôi, tôi không giải thích nữa, chỉ tôi và anh biết không phải như vậy và anh cũng biết trong trái tim tôi đã có hình bóng một người con trai khác.
Anh đã từng nói, tình yêu là một việc thấp hèn, một người nợ, một người trả, anh nợ tôi, tôi nợ Thẩm Gia Bạch, có điều, anh không hối hận, bởi vì, có thể yêu được một người, đã là một chuyện hạnh phúc rồi!
Tôi không còn đi về giữa Thượng Hải và Bắc Kinh nữa, bởi vì, cứ theo đuổi một tình yêu không thể trở thành hiện thực thật sự là một việc đau khổ.
Đa phần thời gian, tôi ở lì trong phòng kí túc và thư viện, hàng ngày làm bạn với sách vở, thành tích học tập của tôi ngày càng đáng nể, chuẩn bị thi TOEFL. Tôi chuẩn bị ra nước ngoài học, đầu tiên là sang Anh, tôi thích không khí cổ điển đặc sệt của đất nước ấy, nước Mỹ quá hiện đại, tôi không thích. Tôi hi vọng sau khi đến nước Anh một mình tôi có thể tĩnh tâm trở lại, cũng có thể thời gian sẽ chữa lành tất cả mọi vết thương.
Thời gian trôi qua rất nhanh, tôi nhìn mình trong gương, một cô gái hai mươi mốt tuổi, khuôn mặt tôi tròn trịa như thế, sinh động như thế, nhưng ánh mắt tôi sao lại đau thương u uất thế kia. Tôi thường xuyên một mình đi lên sân thượng khu kí túc thổi tiêu hát kịch, trên sân thượng phơi rất nhiều váy trắng, tôi từng mặc những chiếc váy trắng đó, thổi bài Dương Quan tam điệp, hát Khổng Tước Đông Nam phi, a