Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1096 lượt.
logic quỷ quái gì thế này?
Nghĩ Chương Tiểu Bồ cô là ai chứ?
Cô là người con gái quen được đám con trai chiều chuộng thành hư rồi.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)Từ nhỏ, bọn con trai đã coi cô là công chúa, coi cô là nụ hoa, cô bảo họ đi về hướng đông, họ sẽ đi về hướng đông, cô bảo họ đi về hướng tây, họ sẽ đi về hướng tây! Cô đã quen với việc giận dỗi rồi ra sức chỉ huy họ, quen với sự khoái chí khi được làm hoàng hậu!
Nhưng, khi gặp Thẩm Gia Bạch, đã không giống thế nữa, tất cả không giống thế nữa.
Cô tình nguyện thay đổi.
Ví dụ, Thẩm Gia Bạch thích cô mặc trang phục có màu sắc nhã nhặn, không thích cô trang điểm rực rỡ, thế là những bộ quần áo màu mè cô đều bỏ xó không mặc nữa.
Cô chỉ mặc váy trắng, bởi vì Thẩm Gia Bạch nói, váy trắng đẹp vô cùng, cô mặc lên nhìn giống Jane March đóng vai Dura strong The Lovers(1).
(1). Bộ phim được dựng từ cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Marguerite Duras.
Cô là Jane March sao?
Cô không biết.
Cô chỉ biết cô đã thay đổi rồi, trở nên phục tùng hơn, thậm chí còn học làm một vài món nữ công gia chánh, ví dụ như, đan mấy cái gối đệm, cô còn học nấu mỳ ở nhà, bởi vì Thẩm Gia Bạch nói, trên đời này chẳng có thứ gì ngon hơn mỳ cả.
Khi mới học nấu ăn, cô thường nấu mỳ quá nhũn, mỳ đặc quánh với nhau thành một đám, sau đó, dần dần thì sợi nào ra sợi ấy rồi, một lần Thẩm Gia Bạch tới tìm cô, đúng lúc bố mẹ không có nhà, cô nói: Anh yêu, em nấu mỳ cho anh ăn nhé!
Không có gì phải nghi ngờ, Thẩm Gia Bạch khen cô nức nở, còn nói, sau này vợ anh nhất định sẽ là cô, bởi vì đây là bát mỳ ngon nhất trên đời này.
Họ vừa ăn vừa bón mỳ cho nhau, sợi mỳ dài, khi ăn sẽ phát ra tiếng, Chương Tiểu Bồ đỏ mặt, cô rất ít khi đỏ mặt, nhưng lần này, cô đã đỏ mặt thật!
Là ai đã từng nói, khi bạn ở trước mặt một người đàn ông, bạn đỏ mặt khi đứng trước anh ấy, vậy thì chắc chắn là bạn đã yêu anh ấy thật rồi!
Thượng Đế làm chứng, Chương Tiểu Bồ đã thật sự, thật sự yêu Thẩm Gia Bạch rồi!
Tin nhắn duy nhất, không nỡ xóa
Lại vẫn là Xuân Thiên tới đón tôi!
Sao lúc nào anh cũng biết em sẽ quay lại vào lúc mấy giờ? Anh cười hi hi nói: Là Chương Tiểu Bồ nói cho anh, vì vậy, anh xin nghỉ, sau đó tới đón em, ra đây anh xem, có mang thứ gì ngon ngon cho anh không?
Vô duyên. Tôi mắng anh: Chỉ nghĩ đến ăn, anh cứ ăn cho tới khi tròn như quả dưa đi.
Cũng may là anh đến đón tôi, nếu không làm sao tôi có thể mang được đống túi to túi nhỏ này về trường, mẹ mua cho tôi rất nhiều hải sản, miệng thì nói không có, nhưng thật ra, đúng là có đồ ăn ngon cho Xuân Thiên.
Sau khi cậu đi, nhân hai ngày nghỉ cuối tuần mình đến Thượng Hải, bởi vì mình nhớ anh ấy.
Sau đó thì sao?
Sau đó anh ấy đưa mình đi gặp một họa sĩ ở Thượng Hải, là anh của người bạn học cùng anh ấy, bọn mình ở trong một tòa kiến trúc Gothic, cậu biết không, căn phòng đó của một người Tây Ban Nha để lại, mấy trăm năm rồi, đẹp lắm, mình rất thích.
Tối hôm ấy, bọn mình tổ chức một bữa tiệc nhỏ, mình hóa trang thành phù thủy, vì đó là dạ hội hóa trang, vui lắm. Mình rất thích cuộc sống như thế, dường như là một thú vui trong cuộc sống của người Thượng Hải, cũng phải trách mình quá ưa hư vinh, mình liên tục nói chuyện với anh chàng họa sĩ kia, anh ta làm cái gì mà liên quan tới “nghệ thuật hành vi”, sau đó, anh ta đề nghị, mọi người sẽ thực hiện nghệ thuật hành vi trong đêm tối, rất nhiều người vỗ tay cổ vũ. Mình cũng muốn xem xem, nghệ thuật hành vi là cái gì, kết quả anh ta ghé sát vào tai mình nói, Chương Tiểu Bồ, khi nào tắt đèn chúng ta ôm lấy nhau được không, anh sẽ nói cho em biết thế nào là hành vi nghệ thuật nhất. Tim mình đập rất nhanh, mình quay người chạy đi tìm Thẩm Gia Bạch, thấy anh ấy đã ra ngoài, mình nghĩ chắc anh ấy vào nhà vệ sinh.
Nửa đêm, đèn đột nhiên vụt tắt.
Mình cảm thấy như bị ai đó ôm ghì lấy, chính là anh chàng họa sĩ đó.
Anh ta hôn mình ngấu nghiến, sau đó nói, Chương Tiểu Bồ, anh yêu em, anh yêu em.
Đèn, trong giây phút đó vụt sáng, là Thẩm Gia Bạch bật đèn, anh ấy vừa ra ngoài nghe điện thoại, cứ nghĩ là mất điện, không ngờ là mọi người lại đang chơi trò nghệ thuật hành vi gì gì vào lúc đó.
Vào giây phút đèn bật sáng, anh ấy nhìn thấy mình đang bị anh chàng họa sĩ kia ôm chặt vào lòng. Anh ấy xông đến, đánh anh ta, còn mình thì hét lên: Anh làm gì thế, đây là nghệ thuật hành vi! Shit, anh ấy vung tay cho mình một bạt tai, Chương Tiểu Bồ, cô là loại phụ nữ thối tha!
Trước bao nhiêu con mắt, anh ấy đánh mình.
Tịch Hạ, cậu biết mình ấm ức tới mức nào không? Mình chẳng qua cũng chỉ phối hợp với người ta thực hiện nghệ thuật hành vi thôi, hành vi nghệ thuật này gọi là “Nụ hôn ngọt ngào trong đêm”, chính là những người gặp nhau lần đầu phải hôn nhau, để thông báo cho mọi người biết rằng, thế giới này bất ổn và đáng thất vọng biết bao, khi sống thì nên vui vẻ mà yêu nhau, đúng, chính là chủ đề đó, bọn họ thường xuyên thực hiện những hành vi nghệ thuật có ch