Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.

!
Thế là cái đạo lí gì? Tôi hét lên: Anh đáng ghét chết đi được, anh là đồ xấu xa, sao anh có thể mong em trở thành một cô gái vừa mù vừa điếc, vừa xấu xí chứ! Anh có tim không hả?
Anh nhìn tôi, đột nhiên nói hết sức nghiêm túc: Chỉ vì anh muốn không có anh chàng nào để mắt tới em nữa.
Đừng đừng đừng, tôi nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh nói, anh cứ ngày ngày đùa cợt với em đi, đừng có nghiêm túc quá, anh mà trở nên nghiêm túc, em lại thấy sợ.
Nhìn vào mắt Xuân Thiên, tôi muốn lẩn tránh.
Đôi mắt ấy thật quá chân thành, bên trong nó chất chứa quá nhiều tình cảm! Đúng thế, tôi biết tình yêu của anh, cũng giống như tôi biết tình yêu của mình, tôi thích Thẩm Gia Bạch, chỉ liếc nhìn anh một cái thôi cũng rung động rồi.
Tình yêu trên thế giới này chắc cũng đều như thế, từ khi lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Gia Bạch, tôi đã biết anh chính là tình yêu hủy diệt của tôi.
Thượng Hải, cuối cùng tôi cũng không đến đấy nữa, sau lần bị sái chân, tôi đã hiểu, Thượng Hải cũng là nơi hủy diệt tôi.
Đi đi về về, tôi đã đến Thượng Hải như vậy trong suốt hai năm, cuối cùng tôi cũng nhận ra, Thượng Hải chỉ là tòa thành hoang với tôi. Tòa thành tình yêu của riêng mình tôi, không liên quan gì tới Thẩm Gia Bạch.
Bởi vì, lần nào tôi và anh cũng đi ngang qua nhau.
Xuân Thiên nói đúng, tôi là một đứa con gái ngốc nghếch, anh thường xuyên mắng tôi ngốc, thỉnh thoảng còn gọi tôi là ngốc ngốc.
Nhưng anh còn ngốc hơn tôi, biết rằng tôi sẽ không thể yêu anh, nhưng anh vẫn ở bên tôi! Tôi nói: Anh ngày ngày cứ như con ruồi vậy, vo ve cạnh em.
Con ruồi? Em đừng nghĩ anh tốt đẹp như thế, anh là Tiểu Cường.
Tôi bị anh chọc cười, Tiểu Cường, anh là con gián sao?
Ah, anh là gián, thích đào tình yêu ở góc tường.
Nếu là ruồi, thì anh cũng phải là năm trăm con ruồi. Lúc nào cũng vây quanh em vo ve.
Đấy, đấy chính là Xuân Thiên, bao nhiêu phiền phức cũng được anh làm cho trở nên nhẹ nhàng.
Vì thế, đa phần thời gian tôi cùng anh đi dạo quanh Bắc Kinh, Bắc Kinh cổ kính, anh đưa tôi đi thăm Cố Cung, Tư Mã Đài, Trường Thành, đưa tôi đến những con hẻm nhỏ ở Bắc kinh, đưa tôi tới nơi ở của Mã Liên Lương ăn thịt chó. Chúng tôi đạp xe đi vòng quanh Bắc Kinh, không nói chuyện tình yêu, chỉ ăn những món quà dân gian, không nói tới chuyện cũ, hàng ngày chỉ đạp xe trong không khí cổ kính của Bắc Kinh.
Thậm chí, anh còn đưa tôi về nhà mình.
Anh nói, mẹ anh muốn mời tôi ăn bánh chẻo.
Không đi đâu. Tôi đáp: Em lấy tư cách gì chứ?
Không phải một mình em, anh mời thêm vài người bạn nữa.
Còn có ai?
Còn có Tôn Lệ, Mã Đằng Đằng, Trần Tiểu Nghệ… anh ấy đọc tên rất nhiều mỹ nữ. Em đừng có tưởng bở nghĩ rằng anh đưa con dâu về gặp mặt mẹ chồng, không có ý đấy đâu, chỉ là một nhóm bạn tới thăm tứ hợp viện cổ kính của Bắc Kinh thôi.
Được, tôi nói, em đi.
Đi rồi mới biết bị anh chàng này lừa.
Làm gì có ai khác, chỉ có một mình tôi!
Mẹ anh là một người phụ nữ vừa trẻ trung vừa xinh, rất trang nhã, tôi khép nép ngồi trên ghế sofa, thậm chí không dám tự tiện đi thăm tứ hợp viện xinh đẹp kia.
Xuân Thiên nói: Trước kia nơi này là do một thân vương để lại. Thôi được rồi, xem đi, cây hòe ở đây đã mấy trăm năm tuổi rồi đấy. Nhìn khu viện cũ kỹ này, tôi cứ có cảm giác mấy trăm năm trước mình đã sống ở đây.
Trực giác cho tôi biết, mẹ của Xuân Thiên tuyệt đối không phải là một nhân vật bình thường, bởi vì người ở trong viện này chắc chắn phải có gia thế đặc biệt.
Nhưng gia giáo của gia đình không cho phép tôi tùy tiện hỏi, bởi vì làm vậy là thất lễ.
Mặc dù không biết nặn vỏ nhưng tôi vẫn xuống bếp giúp. Bánh chẻo do tôi gói nhìn rất xấu, nhưng mẹ anh lại khen: Được, đẹp lắm, lần đầu làm mà làm được thế này, giỏi hơn bác rồi.
Thật đúng là một người phụ nữ tốt.
Tôi nhìn bà, cảm giác như đã quen biết từ lâu, chẳng trách Xuân Thiên có khiếu hài hước bẩm sinh, tính tình vui vẻ thoải mái, được sinh ra trong một gia đình vui vẻ như thế này, nhất định sẽ trở thành người như anh.
Nghĩ đến gia đình mình, nghĩ đến bố và người phụ nữ có tên Vân Cẩm kia, tôi lập tức trầm ngâm trở lại. Mỗi lần mẹ gọi điện cho tôi đều thở dài, mẹ nói, chân mẹ lúc nào cũng rất lạnh, tôi biết, là bởi vì mẹ không chịu đi ra nắng, lúc nào cũng trốn trong phòng tăm tối thậm chí lúc nào cũng chỉ khoác chiếc khăn quàng đó, cho dù là ai sống cuộc sống như thế, cũng sẽ trở thành một con rắn ngủ đông.
Sau khi ăn xong bánh chẻo ở nhà Xuân Thiên không lâu, tôi lại nhận được điện thoại từ một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó, chính là Vân Cẩm.
Vân Cẩm nói: Cô là Tịch Hạ, mau về nhà đi.
Sao? Tôi lạnh lùng hỏi: Chị có tư cách gì mà gọi điện cho tôi?
Cô mau về nhà đi, mẹ cô định tự sát.
Hả?
Tôi hốt hoảng, tay chân run lẩy bẩy, cái gì? Người tình của bố tôi đang nói gì thế?
Cô ta lại nặng nề giáng xuống một câu: Bố cô cũng định tự sát.
Hả?
Cú điện thoại đầu tiên, tôi lại gọi cho Xuân Thiên, Xuân Thiên, nhờ anh mua giúp em một tấm vé, em phải về quê, càng nhanh càng tốt.
Tôi gọi điện về nhà, rất lâu mới có ngườ