Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

không yêu tôi, tôi gặp Uông Tường, sống cùng người yêu tôi, như vậy là sai sao?”
“Cô yêu Uông Tường không? Họ đã sống cùng mười mấy năm rồi, người đàn ông như vậy, cô cũng dám yêu?” Tôi kéo Hân Hân lại, hét lên chỉ trích Uyển Uyển.
“Người đàn ông tôi yêu vứt bỏ tôi, sống cùng cô, tại sao Uông Tường lại không thể vứt bỏ cô ta yêu tôi chứ?”
Trong phòng vì câu nói này mà đột nhiên yên tĩnh lại.
Hân Hân dừng khóc, mắt trừng lên.
Hân Hân khóc, chửi tôi, nhìn thấy Uông Tường đuổi tới, cô ấy nhắm mắt, nghiến răng nói ra một từ rất dứt khoát: “Cút!”
“Hân Hân…” Tôi lao tới, đau lòng lau nước mắt cho cô ấy.
“Cút, cô cũng cút đi!” Hân Hân run cầm cập, vung bỏ tay tôi, “Đều cút hết đi cho tôi!” Hân Hân ngồi phệt xuống đất, bưng mặt, tiếng kêu khóc ầm ĩ bao trùm cả hành lang.
“Hân Hân, anh xin lỗi, em…” Uông Tường áy náy muốn ôm cô ấy, nhưng bị Uyển Uyển chạy tới kéo lại. Cái kéo đó, khiến Uông Tường dừng bước như chết đứng.
“Uông Tường, phải nói rõ đi…” Uyển Uyển cau mày, khẩn thiết cầu xin anh ta. Cô ta lại quay đầu tức giận nhìn tôi, khuôn mặt vẫn đầy nước mắt, ngay cả dáng vẻ chỉ trích cũng đáng thương, yếu đuối bất hạnh. “Tiêu Đồng Đồng, cô đừng giả thanh cao gì. Năm đó khi Mộng Hàn không có gì, ba năm cô cũng không hề liên lạc. Bây giờ anh ta có tiền, có địa vị rồi, cô lại dính lấy anh ta như keo dán vậy, cũng chẳng qua cô là người đàn bà tham hư vinh, tham tiền bạc mà thôi. Năm đó, lúc anh ta ốm đau là tôi ở bên cạnh chăm sóc anh ta, bây giờ anh ta lựa chọn cô, tôi không có gì để nói…Từ sáng ngày hôm nay, anh ta đến tìm tôi, tôi hoàn toàn nản lòng rồi, hoàn toàn nản rồi. Dù sao tôi từng yêu anh ta, tôi vui lòng tác thành cho anh ta… Từ nay về sau, tôi muốn ở cùng Uông Tường, chỉ có anh ấy mới là người đàn ông thực sự yêu tôi, tôi yêu anh ấy, sau này đời đời kiếp kiếp đối tốt với anh ấy. Cô chẳng phải là tham hư vinh sao, chẳng phải thích tiền của Mộng Hàn sao, thích địa vị của anh ta sao? Vậy tôi chúc hai người đầu bạc răng long…” Cơ thể Uyển Uyển nửa dựa vào Uông Tường, dường như mất đi chỗ dựa đó thì sẽ đổ ngã bất cứ lúc nào vậy.
Cô ấy quay đầu nói với Hân Hân: “Chị Hân Hân, tôi rất áy náy với chị, nhưng tôi không có cách nào khác. Mấy ngày trước tôi còn không xác định yêu Uông Tường, tôi từng định buông tay. Khi tôi thấy hai người Mộng Hàn và Đồng Đồng chàng chàng thiếp thiếp bên nhau, thì tôi hiểu rõ lòng mình. Cả đời này có thể tìm thấy một người đàn ông không ghét mình, thực sự đối tốt với mình thật khó, tôi là người phụ nữ ích kỷ, lần này tôi tuyệt đối không thể buông tay với hạnh phúc.”
Hân Hân dừng khóc, trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt to vô hồn đó dần dần đỏ lên, “Tiêu Đồng Đồng, tôi hận cô!”
Tôi hết sức lắc đầu, “Hân Hân, không phải như vậy, tôi không…”
Ngồi trên ghế băng ngoài bệnh viện, trời rất lạnh, những bông tuyết lất phất trong không trung. Nước mắt từ khóe mắt đã khô, gió lạnh kéo căng mặt rất đau, tôi ngơ ngẩn ngồi đó, đầu óc trống rỗng.
Một người đàn ông từ từ đi đến bên cạnh tôi, cầm một cốc giấy đưa cho tôi, “Sữa so­co­la nóng, uống chút gì nóng cho tâm trạng tốt lên.” Tôi ngẩng đầu, Chu Chính hai tay cầm cốc, đưa vào tay tôi.
“Cảm ơn!” Tôi giơ tay đón lấy, qua vỏ cốc, cũng cảm thấy sự nóng hổi của nó.
“Gặp Mộng Hàn rồi à?”
Tôi cay đắng nhếch mép, “Không gặp, điều anh muốn tôi biết tôi đã biết rồi.” Lời Uyển Uyển cứ phảng phất trong đầu tôi, giống như cơn ác mộng vậy. Tôi không dám tin, Mộng Hàn lại có thể giả như không quen Uyển Uyển trước mặt tôi, anh ta sao có thể lừa tôi như vậy?
Tất cả hạnh phúc mà trước đây tôi ngộ nhận, lại một lần nữa bị đạp đổ.
Anh ấy, sao lại phải lừa tôi?
Anh ấy dọn đến sống cùng tôi, anh ấy sắp cưới tôi, tất cả điều này đều chứng minh anh ấy đang chột dạ, là sợ hãi. Lừa gạt tôi vì anh ấy đang quan tâm đến Lâm Uyển Uyển đúng không? Anh ấy không thể thẳng thắn như với Lưu Tân và Khang Nhiên, là vì anh ấy đối với cô ta, hoàn toàn là không giống.
Tình cảm của anh ấy trong ba năm không phải là trống rỗng, anh ấy từng yêu cô ta? Phải chăng vì cô gái đó, mà ba năm nay anh ấy không hỏi han gì tôi, kệ tôi sống chết? Lúc tôi chịu khổ, anh ấy và người đàn bà đó chàng chàng thiếp thiếp, ngọt ngào vui vẻ?
Điều càng đáng buồn là, Lâm Uyển Uyển nói, cô ta từng chăm sóc anh ấy, quan tâm anh ấy, tình yêu của cô ta bù đắp cho sự trống rỗng về tình cảm trong ba năm khi anh ấy rời khỏi tôi, tôi mới là kẻ thứ ba ly tán họ?
Các phỏng đoán và liên tưởng cứ hiện lên trong đầu óc tôi, như khiến tôi điên lên. Anh ấy đã ác độc đẩy tôi rơi xuống từ trên đỉnh cao nhất của hạnh phúc. Thì ra từ thiên đàng xuống địa ngục đúng là chỉ cần trong chốc lát.
“Anh còn biết điều gì, nói hết cho tôi đi.” Đáng cười, tất cả mọi người dường như đều biết, chỉ có một mình tôi bị che mắt. Lần này, thứ mất đi cũng không chỉ là tình yêu, không chừng cả tình bạn cũng không còn nữa… Muốn cười, song nước mắt lại cứ rơi vào trong cốc, rất nhanh bị hơi nóng nhấn chìm.
“Tôi cũng vô tình phát hiện Mộng Hàn cùng một cô gái trong quán cà phê