Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342162
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.
phải tiếp khách, song muốn tìm cô, mới chạy tới nhà ăn này.”
“Sếp Chu, khả năng chịu đựng của tôi không tốt lắm, có thể tiết lộ trước một chút không, cho tôi chút chuẩn bị?” Ngày hôm nay vốn dĩ trong lòng tôi đã lo lắng, anh ấy lại nói những lời này hù dọa tôi.
Chu Chính nhìn tôi, lại tiếp tục gắp thức ăn vào miệng, dường như vẻ không đếm xỉa gì, “Được, ví dụ tôi nói với cô, cô sắp vừa thất tình lại vừa thất nghiệp, thì cô sẽ thế nào?” Tôi đang cho thìa canh vào miệng, nghe thấy lời dự báo ác ý đó của anh ấy, tự dưng nấc một cái, suýt phun ra.
“Tôi vừa thoát khỏi bần hàn, một mình sống đơn độc ba năm vừa mới được thưởng thức sự ngọt ngào của tình yêu, sao lại rủa tôi như vậy?”
“Cô rất yêu Mộng Hàn sao?” Chu Chính nhìn tôi ăn hết dưa leo trong khay cơm, không tiếc gắp trong khay anh ấy cho tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, vẻ mặt nghiêm túc của anh ấy đang chờ câu trả lời của tôi.
“Vâng!” Tôi trả lời anh ấy dứt khoát, câu hỏi này không cần nhiều thời gian suy nghĩ.
Cho tới hôm nay, tôi đã hiểu rõ trái tim mình, từng phút từng giây hưởng thụ bên anh ấy, thậm chí có lúc một mình lo sợ, mơ thấy mình lại một mình, bên cạnh không còn chút dấu tích của anh ấy. Những ngày tháng một mình cô đơn, tôi thực sự chịu quá đủ rồi, thời gian chứng minh, chỉ có ở bên cạnh anh ấy, tôi mới không thấy cô đơn.
Nhưng Chu Chính lại không chịu ngừng, “Hai người chia tay đã ba năm, cô chẳng phải vẫn tốt sao? Trên thế giới này không có ai đó, chẳng phải trái đất vẫn quay như vậy. Có một vài người chính là nghĩ không thông, cứ gây khó khăn cho bản thân.” Rất nhanh cơm trong khay anh ấy đã ăn hết rồi.
Tôi nhíu mày hỏi: “Anh và Mộng Hàn không có chuyện gì chứ?”
“Phải, giữa chúng tôi xảy ra một số chuyện không vui, nhưng đối với tôi mà nói, vốn có thể coi như chưa xảy ra chuyện gì, dù sao tôi và anh ta nhiều nhất cũng chỉ là bạn bè có chung quan điểm về giá trị trong làm ăn mà thôi. Tôi chỉ là lo cho cô!”
“Rốt cục anh muốn nói gì?” Tôi đặt đũa xuống, không còn chút nào muốn ăn. Chu Chính dùng giấy ăn lau miệng, rồi đứng vụt dậy, “Đi cùng tôi!”. Nói rồi, anh ấy không quay đầu lại, đi ra ngoài khỏi nhà ăn.
Bên ngoài trời rất lạnh, đêm qua tuyết rơi nhỏ, bây giờ mặt đường tuy đã không nhìn ra, song trời vẫn u ám xám xịt, khiến người cảm thấy ngột ngạt khó thở.
“Đi đâu?” Đợi anh ấy thắt dây an toàn xong, tôi quay đầu hỏi.
“Một lát nữa thì sẽ biết thôi, còn lo tôi đem cô đi bán sao?”
Chu Chính mở đài, tiếng nhạc du dương từ đó phát ra, theo tiếng nhạc là lời vào đề rất xúc động của người dẫn chương trình:
Có người bạn nhìn thấy cả đời song lại lãng quên cả đời, có người bạn chỉ nhìn thấy một lần cũng đã ảnh hưởng đến cả đời bạn, có người nhiệt tình vui vẻ vì bạn nhưng lại bị bạn lãnh đạm, có người khiến bạn có niềm vui ngắn ngủi nhưng lại có được cảm xúc của bạn, có người tình nguyện bị bạn cự tuyệt bao năm, có người vô tình lại thành nỗi nhớ mãi mãi, đây chính là đời người. Đời người ai lướt qua ai, ai có thể cùng chung chăn gối với ai, trong khoảng tối tăm u ám sớm đã có an bài, không sớm một bước, không muộn một bước, mà vừa vặn, lại không biết duyên phận nông sâu sớm đã được mặc định.
Tôi thấy khóe miệng Chu Chính hơi nhếch lên một nụ cười.
“Đồng Đồng, thực ra sở dĩ cô cảm thấy mình yêu Mộng Hàn như vậy, là vì cô không thực sự mở rộng lòng đón nhận bất cứ người đàn ông nào khác ngoại trừ anh ta. Đừng có quá khép kín lòng mình như vây, cô hãy thử đón nhận ai đó, có lẽ sẽ phát hiện ra, anh ấy chưa hẳn là người thích hợp nhất với cô.”
“Sếp Chu, Mộng Hàn có phải nợ tiền Vĩnh Chính chưa trả không? Những lời này của anh nghe có vẻ rõ ràng là đang ly gián.”
“Phải, tôi chính là muốn ly gián, đợi sau khi hai người chia tay, tôi chớp lúc anh ta sơ ý, sẽ thôn tính TPC, bỏ ra vài chục tỉ thu mua nó, hoặc là thừa lúc sơ hở túm lấy cô trong tay.” Đèn đỏ trước mặt chuyển sang xanh, anh ta vốn đang đợi, liền dậm ga, xe lao nhanh về phía trước.
Tôi nghe thấy những lời bộc phát tự anh ấy lẩm bẩm, “Tôi đúng là điên!”
Tôi bị lời nói của anh ấy khiến tổn thương. Ai ngờ xe cứ lao đi, cuối cùng dừng ngay chỗ bệnh viện buổi sáng tôi vừa rời khỏi.
“Cô tự lên xem đi!” Chu Chính không nhìn tôi, ánh mắt nhìn vào cây liễu trước mặt, trên cành cây khô mùa đông đầy những bông tuyết tối qua, cách cánh cửa xe cũng có thể khiến người ta cảm thấy sự giá lạnh của mùa đông.
“Bệnh viện lớn như vậy, anh muốn tôi đi đâu?”
“Ở đây có một bệnh nhân tên là Lâm Uyển Uyển, cô chắc biết chứ?” Anh ấy vẫn không nhìn tôi, dường như có chút né tránh ánh nhìn của tôi. Lời anh ấy nói khiến tôi như bị rơi vào đám sương dày vậy, “Anh quen cô ta?”
“Không quen!” Khuôn mặt anh ta hiện lên vẻ chán ghét, “Cô tự lên thì sẽ biết. Tôi chờ cô ở dưới.” Chu Chính đột nhiên dịu dàng khiến trong lòng tôi rối bời, nhưng lại muốn biết rốt cục anh ấy như vậy là vì cái gì.
Vừa đi tới cửa phòng bệnh, đã nghe thấy tiếng khóc nho nhỏ bên trong, không cần đoán cũng biết nhất định là Uyển Uyển khóc.
“Uyển Uyển, đừng khóc nữa, bá