Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342137
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2137 lượt.
c của anh… Anh không thể hiểu. Đồng Đồng, em từng nói với anh, nhất định đừng nói đêm đó anh coi Uyển Uyển là em, như vậy em sẽ coi thường anh. Anh cũng biết nói như vậy rất giống nói dối, nhưng anh không thể không nói. Sau hôm đó, thái độ cô ấy hoàn toàn khác trước, nói xưa nay luôn yêu anh, muốn sống cùng anh. Anh đã rất áy náy với cô ta, không chỉ vì chuyện sau khi say, mà càng vì, lúc đó anh muốn bồi thường cho cô ta nhưng lại không có tiền. Và anh càng biết với tính cách của em, nếu biết chuyện anh và cô ấy, nhất định khó lòng tha thứ… Anh rời bỏ công ty cũ, đến TPC làm, ban đầu cô ấy thường đến TPC tìm anh. Anh nghĩ nếu cả đời anh thật sự phải nợ một người con gái, thì chính là cô ấy, anh không thể chịu trách nhiệm với cô ấy, không thể quên em. Cho nên đợi khi anh khó khăn tích lũy được món tiền, đã gửi hết vào tài khoản cô ấy. Cô ấy khóc nói muốn trả anh, anh nói với cô ấy, anh không cho cô ấy được gì cả, chỉ có thể là thứ đó. Lời anh nói lúc đó có chút tuyệt tình, nên sau đó cô ấy đúng là không tới tìm anh nữa. Chỉ là mỗi lần nghĩ tới lúc cô ấy sắp đi nói, sẽ luôn đợi anh, là trong lòng thường thấy áy náy.”
“Cho tới trước đây không lâu, cô ấy lại tìm đến anh, anh không ngờ cô ấy mất tích lâu vậy đột nhiên lại dùng cách đoạn tuyệt như vậy. Sự phiền phức chưa từng có khiến anh cảm thấy cô ấy không phải là cô gái anh quen. Đối với sự cự tuyệt của anh, anh có nằm mơ cũng không ngờ cô ấy lại chọn cách tiếp xúc Uông Tường để trả thù em. Đồng Đồng, chuyện trước đây anh làm, không hy vọng em rất nhanh có thể tha thứ, nhưng em không thể hoài nghi tình cảm của anh. Trong ba năm nay, gần như mỗi ngày anh đều nhớ em, nghĩ xem em có thể gọi điện thoại cho anh không, nghĩ xem em có nhớ anh không. Và không có bất cứ tin tức gì của em, anh rất thất vọng, rất đau khổ, cho đến gần đây anh cảm thấy cuộc sống của mình mới được thắp sáng lại. Hôm đó một lần nữa anh đến viện nói rõ ràng với cô ấy, chuẩn bị tan ca về sẽ nói tất cả với em, không ngờ Chu Chính lại đã nói hết với em rồi.”
Giọng nói của tôi rất bình tĩnh, có chút khàn khàn: “Dù cho anh ngay lúc đầu có nói với tôi, tôi cũng không thể chấp nhận, tôi cũng sẽ tức giận, cũng sẽ buồn, nhưng không giống nhau… Chuyện tình cảm giữa nam và nữ thật kỳ lạ, tôi tin anh yêu tôi, nhưng không tin anh một chút tình cảm với Uyển Uyển cũng không có. Vì sự không thẳng thắn của anh, vì sự lừa gạt trắng trợn của anh, tôi chỉ có thể nghĩ theo cách tôi không hi vọng, giày vò bản thân. Lẽ nào lúc nào tôi cũng phải mang theo mình cái máy kiểm tra nói dối, xem lời nào của anh là thật, lời nào là giả?”
Giữa tôi và anh chẳng phải chỉ cách nhau cánh tay, tôi chỉ cần giơ tay là có thể lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh. Nhưng, tôi lại cảm thấy anh ấy xa xôi không thể chạm tới.
Thật sự mệt rồi, vốn dĩ không còn sức nghĩ chuyện gì nữa, trong đầu óc lại cứ nghĩ đến câu anh vừa nói: Tôi nhìn rõ con người đó không phải là anh, là Lâm Uyển Uyển… Nghĩ tới cảnh Uyển Uyển chăm sóc anh ấy, tôi lại đố kỵ đến phát điên. Phòng ký túc anh ấy ở là phòng dưới hầm, ở đó nhất định vừa lạnh vừa ẩm ướt, nghĩ tới dáng vẻ anh ấy nằm đấy ốm đau không ai quan tâm, lòng tôi đột nhiên nhói đau.
Bên ngoài vọng đến tiếng chuông cửa, tiếp đó chính là giọng nói của Hân hân. Mộng Hàn đi mở cửa, Hân hân xách túi to túi nhỏ đồ vào. Mộng Hàn đứng sau cô ấy nhìn theo, rất rõ ràng có chút ngạc nhiên.
“Mấy ngày này tôi sẽ ở lại chăm sóc Đồng Đồng!” Nghe Hân Hân nói, Mộng Hàn nhíu mày.
“Tôi nghĩ hai người đầu cần phải bình tĩnh lại, có một vài việc, đợi Đồng Đồng ốm khỏi rồi hãy nói, và chúng tôi đều là người nghèo, anh Sở mỗi tối có thể mua cơm đến cho chúng tôi.”
Buổi tối Hân Hân nằm bên cạnh tôi, lải nhải mấy lời nói mê: “Tướng công ngốc, em mệt rồi, đừng ồn nữa.” Khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào. Mắt tôi đỏ lên, kéo chăn đắp cho cô ấy.
Chuyện gặp phải Uông Tường và Uyển Uyển dưới lầu đã qua mấy ngày rồi. Mấy ngày nay tôi tận mắt thấy Hân Hân gọi điện về nhà xử lý việc hủy hôn của mình, kiên quyết gọi điện thông báo cho từng người bạn đã gửi thiếp mời. Nhưng lúc cô ấy nhìn thấy hai người họ, mắt vẫn đỏ lên.
“Đồng Đồng, hôm kia tôi không nói cho cậu, tôi đi gặp mặt rồi, người giới thiệu rõ ràng nói anh ta 32 tuổi chưa kết hôn, lúc gặp mặt mới biết, anh ta không chỉ đã từng kết hôn, mà còn có một đứa con 2 tuổi. Tôi thật sự nghi ngờ anh ấy là đang kiếm vợ, hay là kiếm bảo mẫu đây. 28 tuổi, lẽ nào tìm bạn trai nhất thiết là người đã từng kết hôn sao?” Nhìn thấy bóng dáng Uông Tường đi xa rồi, Hân Hân kéo tay tôi khóc. Tôi biết cô ấy muốn sống tốt, để Uông Tường thấy.
“Thà ít mà tốt, trên thế gian này đàn ông tốt thiếu gì, sớm muộn gì cậu cũng sẽ gặp được. cậu đừng thấy Uông Tường và Uyển Uyển bây giờ ngọt ngào vậy, đời người còn dài, tình cảm nóng bỏng chẳng qua chỉ là trong chốc lát ngắn ngủi. Anh ta và cậu cùng nhau mười mấy năm, mà anh ta còn bỏ rơi cậu dễ dàng vậy, cậu cho rằng anh ta và Uyển Uyển có thể duy trì bao lâu?”
“Nhưng họ bây giờ rất hạnh phúc, tôi, chỉ là một người…” Hân Hân ch