Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2131 lượt.
n dân tệ trong ví da ra đưa cho cô bé: “Không cần trả lại!” Nói rồi, cũng không nhìn tôi, lại quay đầu tiếp tục nói chuyện với Chu Chính.
Dường như tất cả là điều đương nhiên vậy.
Tôi ngượng ngùng cầm bông hoa hồng đỏ đó, ngay cả cơ hội từ chối cũng không có, lại không tiện vứt đi, đành nhét nó vào trong túi da. Đại khái hơn một tiếng sau, Chu Chính gọi điện cho Thôi Duy, tôi ngồi nghỉ trên ghế đá bên đường, Mộng Hàn đứng bên cạnh. Lúc Hân Hân quay lại, sắc mặt rất tốt, rất vui vẻ.
“Bên ngoài công viên có một quán ăn rất nổi tiếng gọi là Thế Ngoại Đào Nguyên, chúng ta tới đó ăn được không?”
“Thế Ngoại Đào Nguyên?” Hân Hân bị cái tên hấp dẫn, khuôn mặt rạng rỡ, “thật sự là Thế Ngoại Đào Nguyên sao?” Từ sau khi chia tay Uông Tường, thần kinh Hân Hân cứ luôn có chút vấn đề.
Đến quán ăn đó, phát hiện nội thất bên trong quả nhiên khác lạ, phong vị điền viên. Vừa ngồi xuống, chọn món ăn xong, di động Mộng Hàn lại một lần nữa chói tai.
“Sếp Sở, anh cứ giải quyết việc đi, tôi và anh tôi sẽ chăm sóc tốt cho hai mỹ nhân này!” Thôi Duy nghiêm túc nói với Mộng Hàn.
Mộng Hàn có chút ngập ngừng, song lại nói với tôi: “Đồng Đồng, anh có một bản giấy tờ quan trọng ở chỗ em, một lát cần dùng gấp, có thể giúp anh về lấy một chút không?”
“Bây giờ?”
“Ừm.” Anh nghiêm túc gật đầu.
Tôi đã thay khóa cửa. Trước đây Hân Hân cho anh ta dùng qua một lần, bị tôi mắng một trận dữ dội. Tôi nhìn mọi người ngồi bên cạnh, không thể trước mặt bao nhiêu người vậy mà đưa chìa khóa cho anh ta.
“Được thôi!” Tôi gật đầu hết cách, Mộng Hàn nhếch môi, nhìn thấy tôi tạm biệt hai anh em Chu Chính.
Ngồi lên taxi, tôi hỏi: “Sếp Sở, đồ đạc của anh có nên tranh thủ lúc nào dọn đi chăng?”
“Em có thể đưa anh chìa khóa mà.”
Tôi hết lời.
Xe cứ chạy về phía trước, rất nhanh đã về tới trung tâm thành phố, Mộng Hàn điện thoại không ngừng, chúng tôi hầu như không đối thoại câu nào, lúc cuộc gọi cuối cùng kết thúc, tôi không thể không trợn mắt nhìn anh ta, khó chịu hỏi: “Lại không về công ty nữa?”
Anh ấy mỉm cười, vẻ thành khẩn, không chút xin lỗi: “Ừm, không còn kịp nữa, hội nghị đổi sang ngày mai, không cần đi lấy chìa khóa nữa, chúng ta đi ăn cơm.”
“Sở Mộng Hàn, anh cảm thấy như vậy có ý nghĩa không?”
Từ ba năm trước, nếu anh như vậy, có lẽ chúng ta đã không thể ly hôn, chỉ là bây giờ, còn có tác dụng sao?
“Nếu em thật sự muốn đi Thế Ngoai Đào Nguyên, thì hôm khác anh đưa em đi, hôm nay chúng ta đi chỗ khác ăn!” Mộng Hàn nhắc đến Thế Ngoại Đào Nguyên, khẩu khí kỳ quặc.
“Anh để tôi xuống phía trước mặt đi. Mộng Hàn, tôi xin anh có thể để tôi hoàn toàn mất đi trong thế giới của anh được không?”
“Dù cho mất đi, cũng không thể không ăn cơm chứ, em gầy thêm nữa thì sắp biến thành Bạch Cốt Tinh rồi đấy, muốn ăn cái gì?”
Bạch Cốt Tinh? Tôi dùng tay bóp bóp bụng mình, mấy ngày nay, đúng là gầy đi nhiều, dường như lại về thân hình của ba năm về trước.
“Ăn vịt quay nhé!” Nói rồi, thấy vẻ mặt Mộng Hàn cứng ngắc chốc lát, trong lòng tôi có chút dễ chịu.
Hôm nay là cuối tuần, trong quán vịt quay người đông như biển, có rất nhiều cặp tình nhân và những gia đình ba người ngó trước trông sau tìm chỗ ngồi, đội ngũ chọn món xếp cả hàng dài mấy mét.
Bên ngoài rất lạnh, trong quán thì ấm áp có chút nóng, Mộng Hàn đang mặc bộ vest lúc vừa phát ngôn, đứng bên trong lộ rõ vẻ bắt mắt.
Tôi có một khoái cảm như trả thù vậy, không dễ gì tìm được chỗ ngồi, liền ngồi xuống, đợi đến 40 phút, mới thấy anh ta đầu toát mồ hôi bưng hai khay tới.
Cúi đầu vừa nhìn, trời ạ, tất cả các món trong quán đều được anh ấy mua ra.
“Không biết em thích ăn gì, anh mua tất.” Anh ấy ngồi xuống kẹp bánh cho tôi, mày vẫn cứ nhíu chặt. Xưa nay anh ấy không thích ăn đồ ăn nhanh kiểu này, gọi nó là thực phẩm rác rưởi, anh ấy càng ghét ngửi mùi vị của nó.
Mộng Hàn không ăn miếng nào, tự nhiên là gói hết cho tôi mang về. Không để anh ấy tiễn lên lầu, tôi một mình xách đồ chạy lên.
Trời đã rất muộn rồi, mà Hân Hân còn chưa về, một mình tôi nhìn đồ ăn trên bàn im lặng ngẩn ngơ.
Không biết bao lâu, điện thoại của tôi reo lên.
“Đồng Đồng, về nhà rồi?” Là Chu Chính.
“Về rồi, Hân Hân và hai người đi cùng chứ?” Tôi vốn cũng định một lát nữa sẽ gọi cho Hân Hân.
“Hừ, anh ta nhìn có vẻ tiều tụy! Đứng bên đường nhìn chúng tôi, như một ông già vậy.”
“Anh ta nói gì? Không đến nỗi mới nhìn thấy anh ta thôi mà đã hồn vía lên mây rồi chứ?”
“Chúng tôi?” Là cô ấy và Thôi Duy?
Tôi ngửi thấy mùi vị của bát quái, kéo cô ngồi xuống, cười hì hì: “Nói thật đi, xảy ra chuyện gì rồi?”
Hân Hân có chút lo lắng, giải thích: “Chu Chính nói tạm thời có việc, cũng đi luôn. Cả một bàn thức ăn chỉ còn lại hai người tôi và Thôi Duy. Anh ta đúng là giỏi nói chuyện, nói chuyện một lúc mới biết, anh ấy cũng từng thất tình, cũng là người cõi trầm luân, bất giác uống nhiều chút. Tửu lượng của tôi cậu biết rồi, không sao cả, Thôi Duy thì say quá mức, lúc được tôi dìu lên xe, đ