Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
hận, vẻ mặt rõ ràng không tin. Khuôn mặt Uông Tường sững sờ. Cuộc phỏng vấn sau lưng họ đã kết thúc rồi, ánh mắt Uyển Uyển lại bị thu hút về phía đó.
“Em rốt cục có đi không?” Uông Tường lần này thực sự tức giận rồi.
Uyển Uyển không ngờ anh ta nói năng giận dữ vậy, vừa tủi, mặt chảy ra.
“Anh hét cái gì, anh lớn tiếng thì mạnh hơn người ta sao?” Khả năng là nói buột miệng, cô ấy trừng mắt lên, có chút hối hận.
Uông Tường vung tay cô ấy, bỏ cô ấy lại một mình mà đi không thèm quay đầu lại.
“Uông Tường…” Uyển Uyển hét vài tiếng, Uông Tường khả năng kìm chế và tức thật rồi, vẫn không quay đầu lại, Uyển Uyển tức giận cứ giậm chân, đứng bên đường, muốn khóc song không có nước mắt.
Lúc này, một chiếc xe đằng sau lao tới. Chỗ này không thể lái xe, Uyển Uyển vẫn chưa định thần, định tránh, nhưng chân trượt một cái, ngã xuống đường.
Lái xe từ xe lao xuống, lao đến hỏi: “Cô ơi, cô không sao chứ?” Uyển Uyển đang tức giận không biết trút vào đâu, liền hét lớn nói: “Ở đây có thể lái xe sao? Thần kinh!” Không còn khí chất và phong độ như mọi khi. Lái xe cũng có chút ngán ngẩm, nhìn Uyển Uyển không sao, liền bỏ đi. Nhưng Uyển Uyển vẫn không nhượng bộ.
“Đồng Đồng, cô làm gì ở đây vậy?” Chu Chính đã nhìn thấy tôi, rất vui vẻ đi về phía tôi, “Thôi Duy bọn họ mua vé rồi, đợi chúng ta đi vườn Vân Nam, đi nhanh thôi!” Không đợi tôi nói, anh ấy kéo tay tôi đi về phía trước.
“Ừa.” Tôi nhận lời một tiếng đi theo anh ấy.
“Đồng Đồng!” Nghe thấy có người gọi tôi, vừa quay người, bỗng nhìn thấy Mộng Hàn vừa đi xuống từ chiếc xe vừa rồi, chăm chú đi về phía tôi. Tôi nhìn Uyển Uyển ở đằng sau, cô ấy sững sờ, mắt trong chốc lát đỏ lên.
Đúng vậy, tôi không ngờ Mộng Hàn nhìn thấy Uyển Uyển ngã, mà mặc kệ ngồi trên xe, chỉ cử lái xe xuống.
“Đồng Đồng, sao em lại ở đây?” Anh ấy nói rồi liếc sang Chu Chính bên cạnh tôi.
“Đến giải phiền.” Trả lời đơn giản vậy, tay lại bị anh ấy túm chặt: “Đi về thôi!” Nói rồi liền kéo tôi vào trong xe.
“Anh buông tay ra, Hân Hân đang ở trước mặt.”
Nhắc đến Hân Hân, tay Mộng Hàn lỏng ra: “Hai người cùng tới à?”
Chu Chính đứng bên cạnh, nhìn hai chúng tôi lạnh lùng hỏi: “Họ đang chờ chúng ta ở đằng trước, cô rốt cuộc có đi không?”
“Chúng ta đi!” Tôi bỏ lại Mộng Hàn đi theo Chu Chính, trong lòng có cảm giác dễ chịu của việc trả thù.
“Em rốt cục có đi không?” Lần này nghe thấy giọng nói của Uông Tường, sắc mặt anh ta tái mét, liếc nhìn Mộng Hàn và tôi, giọng nói cực kỳ giận dữ. Anh ấy còn không yên tâm Uyển Uyển nên quay lại tìm cô ta, nhưng không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Anh ta nhất định là cho rằng Uyển Uyển đúng là ở đây chờ Mộng Hàn, tức vô cùng.
“Anh… anh có bản lĩnh đi, thì đừng quay lại chứ!” Uyển Uyển trút tức giận lên Uông Tường.
“Tức tôi gây trở ngại à?” Chưa từng nghe thấy giọng nói lạnh lùng như vậy của Uông Tường.
“Em…” Uyển Uyển uất ức nói không nên lời, ánh mắt liếc nhìn Mộng Hàn.
“Chu Chính, lần đó nói mời anh đi ăn, chi bằng hôm nay đi” Mộng Hàn trong chốc lát thay đổi thái độ, mỉm cười với Chu Chính.
Tôi cho rằng tôi nghe lầm chứ, Mộng Hàn muốn cùng đi với chúng tôi sao?
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, thì Mộng hàn đã quay đầu dặn lái xe đi trước đi. Rõ ràng là không cho chúng tôi cơ hội từ chối.
Đi cùng Chu Chính đằng trước, Mộng Hàn chậm rãi đi sau chúng tôi, mới đi được vài bước, điện thoại của anh ấy đã reo lên, đằng sau vọng lên giọng nói của anh ấy, rất gấp gáp, dường như có chuyện gì khẩn cấp đang chờ anh ấy xử lý, nhưng anh ấy lại sắp xếp cho người khác.
Thôi Duy và Hân Hân ngồi chờ chúng tôi ở ghế đá trước mặt, nhìn thấy Mộng Hàn đi sau chúng tôi, Hân Hân trợn tròn mắt, khuôn mặt ngạc nhiên, còn Thôi Duy thì nhếch mép cười, liếc mắt nhìn anh họ anh ta, vẻ mặt rất không hiền hậu.
“Tôi và Hân Hân mua vé đi Thạch Hoa Động trước mặt rồi, hai người muốn đi vườn Vân Nam thì tự đi xếp hàng đi.” Thôi Duy đứng dậy, kéo Hân Hân lên. Hân Hân rút tay lại, đương nhiên là không có cảm động, chỉ đi theo Thôi Duy.
Chỉ còn lại ba người Chu Chính, Mộng Hàn và tôi. Một người là ông chủ của tôi, một người là chồng trước của tôi, cùng đi du viên, không khí như vậy đúng là quá kỳ quặc.
Chu Chính dường như không quan tâm, dẫn tôi đến quầy mua vé. Nhìn một hàng dài đang xếp hàng, tôi có chút lùi bước.
“Chi bằng chúng ta cứ đi về phía trước?” Mộng Hàn đứng bên cạnh đề nghị.
Chu Chính và Mộng Hàn hai người họ vẫn đang đàm luận, tôi vốn đứng ở giữa, không biết lúc nào đã bị Mộng Hàn vượt qua, giống như người tùy tùng đi mé phải anh ta vậy. Giữa đường Mộng Hàn lại nhận hai cuộc điện thoại, anh ấy xử lý qua loa, không chút ý định rời đi.
Có một cô bé chạy tới, trong tay cầm bó hoa tươi to, rút một bông trong đó ra đưa cho tôi: “Chị à, mua một bông đi, rất đẹp đó!”
Hai người đàn ông trước mặt cùng lúc quay đầu lại, tôi nói với cô bé: “Chị không cần, em đi hỏi người khác đi.” Cô gái nhỏ đó quay đầu liếc nhìn hai người đàn ông. Mộng Hàn nhếch mày, Chu Chính cau mày. Cuối cùng Mộng Hàn bước nhanh tới, móc tờ nhâ