Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2389 lượt.

p, ráng chiều rực rỡ. Hứa Hủ ngồi đợi một lúc liền nhìn thấy Quý Bạch xuất hiện ở lối rẽ.
Nơi này dùng một cái đĩa sắt rất to để đựng cơm. Đám binh lính hào phóng nhét đầy đồ ăn vào đĩa của cô, nào là cá nướng, thịt bò, khoai lang, rau xanh, hoa quả... Cô gần như không đụng đũa, nhưng đồ ở trong đĩa của cô, không tiện chia cho người khác.
Hứa Hủ không thích lãng phí đồ ăn, người bản xứ và binh lính vô cùng quý trọng lương thực, đổ thức ăn thừa bị người khác nhìn thấy thì không hay. Nhưng khách sạn không có tủ lạnh nên chẳng thể để lại bữa sau.
Quý Bạch ngồi cạnh Hứa Hủ. Nhìn cô nhăn mặt nhíu mày, anh mỉm cười, giơ tay cầm đĩa thức ăn: “Để anh ăn, đổ đi không hay lắm.”
Hứa Hủ ngẩn người: “Anh... anh vẫn ăn được cơ à?”
Quý Bạch đảo mắt qua đĩa thức ăn: “Được.” Vừa rồi nhận tin nhắn của cô, anh lập tức không thêm cơm.
Hứa Hủ biết, điều kiện của người cảnh sát hình sự lúc phá án vô cùng gian khổ. Nhưng phần lớn thời gian, Quý Bạch là người rất cầu kỳ về vấn đề ăn mặc, thậm chí khắt khe như cô. Tuy đồ ăn trong đĩa trông có vẻ sạch sẽ, nhưng cô không ngờ, anh tự nguyện ăn hết. Hơn nữa, anh còn thản nhiên nhận lấy và đưa lên miệng.
Mặt trời từ từ xuống núi, rừng cây bên ngoài tối dần. Xung quanh nhà nghỉ rất yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười của những người lính.
Hứa Hủ lặng lẽ ngắm nhìn Quý Bạch. Anh ăn rất từ tốn, nhưng tốc độ khá nhanh. Lượng ăn của anh quả thực gấp mấy lần cô, đồ ăn trong đĩa loáng một cái đã vơi đi trông thấy, bao nhiêu thứ cũng có thể nhét vào dạ dày của anh. Ánh chiều tà chiếu đúng vào chỗ hai người đang ngồi. Gương mặt nghiêng cương nghị của Quý Bạch được phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt, khiến đôi mắt anh càng trở nên đen nhánh. Cằm anh lên xuống theo động tác nhai, toát ra một sức mạnh chất phác mà bình thường không gặp.
Hứa Hủ nghĩ thầm: Anh rất đàn ông, đàn ông vô cùng.
Quý Bạch nhanh chóng ăn xong, đưa cái đĩa cho cô. Hứa Hủ cầm đĩa đứng dậy đi vài bước, cô đột nhiên dừng bước quay lại, cúi đầu đặt một nụ hôn lên má anh.
Quý Bạch mỉm cười, kéo cô vào lòng: “Trong phòng anh có mấy cây thuốc sĩ quan Miến Điện cho. Lát nữa em hãy đi lấy, chia cho những người lính đó.”
“Anh thấy cần thiết sao?”
Quý Bạch ngắm gương mặt nghiêng nhỏ nhắn của cô: “Cần thiết.”
Có qua có lại, đối xử chân thành. Như vậy, bình thường bọn họ sẽ giành nhiều sự quan tâm chăm sóc đến... ‘thỏ con’ của nhà Quý Bạch.
***
Những ngày sau đó, Quý Bạch và các cảnh sát hình sự đều ở bên ngoài theo dõi, giám sát, mai phục. Hứa Hủ làm công tác hậu cần ở trong khách sạn. Sự vất vả của mọi người cũng được đền áp, bọn họ đã bước đầu xác định được năm cứ điểm chủ yếu của băng nhóm ‘anh Lỗ’.
Tại một thành phố gần biên giới của đất nước kinh tế không phát triển như Maija, chính phủ thả lỏng không can thiệp. Nền kinh tế địa phương đều sống nhờ vào các hoạt động cờ bạc, mại dâm, buôn lậu... Thủ đoạn phạm tội của xã hội đen Trung Quốc ở nơi này cũng đủ trò đủ kiểu. Tóm lại một câu, là chỉ cần kiếm được tiền, bọn chúng có thể làm bất cứ chuyện gì. Tổ chuyên án chỉ cần thu thập đủ chứng cứ, là có thể danh chính ngôn thuận đề nghị phía Miến Điện triển khai hành động, hốt trọn một mẻ lớn.
Tuy nhiên, công tác thu thập chứng cứ ban đầu lại không thuận lợi.
Đầu tiên, tổ chuyên án bí mật đi gặp một số thương nhân Trung Quốc từng bị xã hội đen cướp bóc tống tiền. Một điều đáng buồn, khi nhắc đến xã hội đen, bọn họ đều trở nên hoảng hốt mất tự nhiên. Nhưng bất kể tổ chuyên án động viên khuyên nhủ như thế nào, bọn họ đều không hé răng, càng không nói đến chuyện làm chứng.
Công tác điều tra thu thập chứng cứ vấp phải khó khăn, cần tìm điểm đột phá khác.
***
Buổi trưa một ngày, Quý Bạch và một cảnh sát hình sự đóng giả làm khách du lịch, canh chừng ở gần một siêu thị do người Trung Quốc mở.
Thời tiết vô cùng nóng bức, ánh nắng chói chang chiếu xuống mặt đường xi măng, bốc hơi nóng hầm hập. Quý Bạch và người cảnh sát mặc áo ngắn tay, nhưng bên trong là lớp áo chống đạn dày, nóng đến mức mồ hôi vã ra như tắm. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, quần áo trên người bọn họ như bị nhúng nước, ướt sũng dính chặt vào da.
Cuối cùng, một chiếc xe bảy chỗ ngồi từ đầu đường lao đến, dừng ở trước cửa siêu thị. Cửa xe mở tung, bảy tám người đàn ông tay cầm gậy sắt nhảy xuống xe, hung hãn xông vào siêu thị. Bên trong nhanh chóng vọng ra tiếng đập phá, tiếng kêu khóc. Một số người từ trong siêu thị chạy ra, có du khách và cả dân địa phương.
Quý Bạch lập tức cầm bộ đàm, nói nhỏ: “Tisza, người của anh đến đi.”
Anh vừa dứt lời, có mấy binh sĩ Kachin đeo súng từ ngõ nhỏ ở phía đối diện đi ra. Bọn họ thong thả đi vào siêu thị. Một lúc sau, đám côn đồ chạy ra ngoài, ngồi lên xe phóng đi mất.
Quý Bạch và người đồng nghiệp đi vào siêu thị. Bên trong vô cùng bừa bộn, mọi giá để hàng đều bị đập vỡ, khách hàng đã chạy hết, mấy nhân viên bán hàng sợ hãi trốn đằng sau quầy thu ngân. Một người đàn ông mặc áo sơ mi tơ lụa, ngoài ba mươi tuổi, thân hình vạm vỡ ngồi dưới đất, mặt mũi anh ta sưng vù, sắ