Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.
c mặt rất khó coi. Số tiền mặt thu nhập trong ngày của siêu thị bị cướp hết. Ngoài ra, những mặt hàng có giá trị như máy ảnh, điện thoại, đông trùng hạ thảo cũng bị vơ vét sạch.
Chủ siêu thị tên là Châu Thành Bác. Anh ta nhanh chóng được tổ chuyên án bí mật đưa đến một khách sạn tạm thời bố trí trước đó. Lúc này trời đã tối hẳn, Châu Thành Bác ngồi ở ghế, vết thương đã được xử lý, nhưng sắc mặt anh ta vẫn tái nhợt. Tính cách của Châu Thành Bác tương đối phóng khoáng cứng rắn. Hôm nay, đám côn đồ xông vào siêu thị, để ngăn cản bọn chúng cướp đồ vật có giá trị, anh ta đã ra tay chống lại một tên.
Quý Bạch im lặng trong giây lát, lên tiếng: “Châu tiên sinh, theo cách làm phổ biến của đám người này, nạn nhân không chỉ bị tổn thất tiền bạc, còn bị chúng bắt cóc tống tiền gia đình. Hôm nay, anh đã may mắn thoát khỏi tai họa.”
Châu Thành Bác biến sắc mặt. Anh ta từng nghe nói đến tin đồn tương tự, có thương nhân Trung Quốc bị ngược đãi đủ kiểu, phải bỏ ra một khoản tiền chuộc lớn mới được thả về.
Nhưng tin đồn cũng chỉ là tin đồn, Maija có chính sách thu hút đầu tư và người buôn bán vô cùng ưu đãi, Châu Thành Bác muốn kiếm nhiều tiền nên đã đến Maija làm ăn. Mấy tháng trước đều bình an vô sự, anh ta kiếm được không ít, ai ngờ hôm nay bị xã hội đen để ý.
Thật ra, đối với tổ chuyên án, chuyện xảy ra ngày hôm nay là tình huống tương đối khó xử. Cảnh sát Trung Quốc không có quyền thực thi pháp luật, cảnh sát địa phương lại không can thiệp. Bọn họ chỉ có thể nhờ binh lính Kachin xông vào đe dọa đám xã hội đen ở thời điểm then chốt. Từ trước đến nay, quân đội và xã hội đen nước sông không phạm nước giếng. Nhưng dù sao xã hội đen vẫn kiêng dè quân đội, nên chúng mới không bắt người đi.
Quý Bạch nói tiếp: “Hôm nay chúng không gặp thuận lợi, chắc chắn sau này sẽ lại đến quấy rối. Anh chỉ còn cách duy nhất là hợp tác với chúng tôi, trừ tận gốc tai họa, sau này anh mới có thể bình an kiếm tiền.”
Châu Thành Bác trầm tư trong giây lát, ngẩng đầu nhìn Quý Bạch: “Tôi đồng ý làm chứng. Cả đời này tôi chưa từng chịu thiệt lớn như vậy. Anh cảnh sát, nhất định phải bắt hết bọn chúng.”
Châu Thành Bác không chỉ đồng ý làm chứng, còn cho biết sẽ đi thuyết phục những người buôn bán là đồng hương của anh ta, cùng vạch trần tội ác của xã hội đen Trung Quốc. Điều này khiến tổ chuyên án mừng vui khôn xiết. Tôn Phổ ra chỉ thị: Tiếp tục âm thầm triển khai công tác điều tra thu thập chứng cứ, đồng thời bảo vệ an toàn tài sản và tính mạng của Châu Thành Bác, tuyệt đối không để anh ta bị xã hội đen hãm hại.
Sau khi đưa Châu Thành Bác về chỗ ở, Quý Bạch mới trở về nhà nghỉ. Lúc này đã hơn tám giờ tối, gió đêm mát rượi, nhưng mặt đất vẫn bốc hơi nóng. Anh ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ sáng ánh đèn dịu dàng của phòng Hứa Hủ, miệng mỉm cười, sau đó trở về phòng mình.
Mấy hôm nay Quý Bạch đều ở bên ngoài, quần áo hết khô lại ướt, ướt lại khô mấy lần, cởi ra còn xuất hiện lớp muối trắng mờ mờ. Quý Bạch bỏ đống quần áo hôi hám vào chậu rồi đem giặt.
Hứa Hủ cả ngày ở nhà nghỉ nên công việc nhẹ nhõm hơn những người khác. Đến buổi tối, cô không còn chuyện gì để làm, ngồi trên giường đọc tài liệu. Nghe tiếng bước chân quen thuộc ngoài cầu thang, cô biết Quý Bạch đã trở về.
Bởi vì thời tiết quá nóng nên trước khi đi ngủ, mọi người đều mở cửa sổ lẫn cửa ra vào cho thông gió. Hứa Hủ cầm đĩa hoa quả, đi vào phòng Quý Bạch. Anh mặc áo phông ngắn tay và quần đùi, ngồi trước chậu nước giặt quần áo, trông như một người đàn ông làm việc nhà bình thường.
Nhà nghỉ này rất sơ sài, chỉ có một cái máy giặt cũ kỹ nên còn lâu mới đến lượt. Hứa Hủ chê không vệ sinh, toàn tự giặt quần áo. Quý Bạch cũng vậy.
Hứa Hủ đi đến bên cạnh anh ngồi xổm xuống, Quý Bạch ngoảnh đầu thơm lên má cô, sau đó tiếp tục lao động. Hứa Hủ ngồi im, đưa từng miếng hoa quả vào miệng anh. Đến khi Quý Bạch ăn xong, cô lại cho anh uống hớp nước, lau miệng cho anh. Cuối cùng, cô đứng dậy xoa tay, tự lên giường đọc sách.
Xung quanh rất yên tĩnh, bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng kêu ra rả của ếch nhái trên đồng ruộng, tiếng côn trùng trong rừng cây, và tiếng giặt quần áo xột xoạt. Hứa Hủ đọc sách một lúc, cô không nhịn được bỏ cuốn sách xuống, quan sát đống quần áo trong chậu: “Anh giặt kiểu đó sao?”
Quý Bạch liếc cô một cái: “Em có ý kiến?”
Thật ra, Quý Bạch giặt quần áo sạch hơn khối người đàn ông. Nhưng dù sao anh cũng là đàn ông, động tác khó tránh khỏi vụng về. Trong con mắt của người cầu toàn như Hứa Hủ, tất nhiên chẳng ra sao.
“Tránh ra, để em giặt cho.” Hứa Hủ nhảy xuống giường, tiến lại gần.
Quý Bạch ngăn cô lại: “Không cần đâu, em cứ ngồi chơi đi.”
Hứa Hủ nghi hoặc: “Tại sao?”
Quý Bạch nhìn cô, không trả lời.
Đúng vậy, tại sao chứ? Hồi còn ở trường cảnh sát, thấy các bạn học có người yêu giặt hộ quần áo, trong lòng anh cũng hơi ngưỡng mộ. Anh còn nghĩ, bao giờ anh mới gặp được cô gái như vậy, cô gái khiến anh cam tâm tình nguyện mặc quần áo sạch do chính tay cô giặt.
Nhưng đến khi thật sự gặp được đối tượng, anh lại không nỡ sai khiế