Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.
ủi vỗ về của người anh trai. Còn đối với người cha đã lớn tuổi, cô sẽ để trong lòng mọi sự ấm ức tủi thân.
Sau khi rời khỏi phòng Hứa Tuyển, tâm trạng của Hứa Hủ tốt hơn nhiều. Cô tắm rửa, nằm thoải mái trên giường, mới lấy điện thoại nhắn tin cho Quý Bạch: “Em ngủ rồi, chúc anh ngủ ngon.”
Quý Bạch lập tức gọi đến.
Buổi tối có bữa cơm chiêu đãi khách, phần lớn thời gian anh đều trò chuyện, chẳng động đũa là bao. Quý Bạch vừa về đến khu chung cư, đang mua đồ ăn đêm ở siêu thị dưới nhà. Lúc này trời đã về khuya, siêu thị bật đèn sáng trưng. Nhưng ngoài mấy người nhân viên, chỉ có khách mua hàng duy nhất là anh đang cầm túi sủi cảo đông lạnh đứng trước quầy thu ngân.
“Anh tưởng em ngủ lâu rồi.” Quý Bạch nói nhỏ.
“Em chưa, vừa rồi mải nói chuyện với Hứa Tuyển.” Hứa Hủ mỉm cười: “Anh đang làm gì thế?”
Quý Bạch đang thanh toán tiền. Khóe mắt chợt nhìn thấy mấy cái hộp xanh xanh đỏ đỏ trên giá bên cạnh, anh trầm mặc một hai giây, lấy hộp Durex (*) đắt tiền nhất bỏ vào giỏ hàng: “Anh mua sủi cảo, bữa tối ăn không đủ no.”
(*) Durex: nhãn hiệu BCS phổ biến trên thế giới.
***
Ngày hôm sau đi làm, hai người đều bận rộn công việc, chẳng có thời gian nói với nhau một câu.
Quý Bạch xử lý xong công việc tồn đọng đã gần đến buổi trưa.
Dưới cùng tập tài liệu là lá đơn xin từ chức của Diêu Mông. Sáng nay Lão Ngô đã nói qua với anh về việc này, Quý Bạch trầm ngâm trong giây lát, nhấc máy gọi điện thoại cho Cục trưởng.
Thái độ của Cục trưởng rất rõ ràng: “Tôi đã nói chuyện với Diêu Mông, nhưng cô bé có suy nghĩ riêng, chúng ta không thể miễn cưỡng, chỉ cần cậu ký tên, là hoàn tất thủ tục nghỉ việc của cô bé.”
Quý Bạch không lập tức ký tên, mà gọi Diêu Mông vào phòng làm việc của anh.
Cách một tháng không gặp mặt, bây giờ gặp lại Quý Bạch, trong lòng Diêu Mông vẫn hơi buồn. Nhưng cô đã có thể nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng thản nhiên: “Sếp tìm em có việc?”
Quý Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Ý kiến của tôi là không mong em từ chức. Khả năng của em rất toàn diện, là nhân tài hiếm có của Cục Cảnh sát.”
Câu nói khiến trái tim Diêu Mông xao động, cô nở nụ cười nhàn nhạt: “Cám ơn anh, nhưng em...”
“Nếu em không muốn ở lại đội cảnh sát hình sự.” Quý Bạch nhìn thẳng vào mắt cô, cất giọng ôn hòa: “Em muốn đi bất cứ phòng ban nào trong cục, tôi đều có thể tiến cử. Với tư chất của em, chắc sẽ không gặp khó khăn. Ngoài ra, tôi cũng có thể giúp em liên hệ bên cảnh sát tỉnh.”
Diêu Mông lặng lẽ nhìn Quý Bạch. Im lặng một lúc, đôi mắt cô ngời sáng: “Cám ơn sếp, em thành thật cảm ơn anh.” Cô nói nhỏ: “Thời gian qua, em đã học hỏi nhiều điều từ anh. Trong vụ ‘anh Lỗ’ lần trước, anh cũng nói đỡ cho em. Vừa tốt nghiệp, có thể gặp người lãnh đạo như anh là vận may của em. Tuy nhiên, em rời khỏi Cục Cảnh sát là vì nguyên nhân khác.”
Cô nở nụ cười rạng rỡ: “Em có công việc càng muốn làm hơn. Một người bạn nhờ em giúp anh ấy quản lý tòa soạn báo. Em cảm thấy công việc này rất có tính thử thách, em cũng có hứng thú hơn nghề cảnh sát, do đó em mới từ chức.”
Quý Bạch gật đầu mỉm cười: “Tôi hiểu rồi, vậy chúc em thuận buồm xuôi gió. Ngoài ra, nếu sau này em muốn quay về Cục Cảnh sát, chỉ cần kiến thức chuyên ngành không bị mai một, chúng tôi hoan nghênh em bất cứ lúc nào.”
Viền mắt Diêu Mông hơi ươn ướt, nhưng cô cố nhịn, gật đầu với Quý Bạch.
Quý Bạch đứng dậy bắt tay cô: “Tối nay đội có buổi tụ tập, em có thời gian thì hãy cùng tham gia.”
Diêu Mông mỉm cười, lắc đầu: “Tối nay em có hẹn nên không đi. Em sẽ tham gia buổi tiệc mừng công của cục vào tuần sau, nhân tiện chính thức chia tay mọi người.”
***
Tiệc liên hoan buổi tối đặt ở một nhà hàng bên cạnh Cục Cảnh sát. Ngoài đội cảnh sát hình sự, mấy người ở phòng ban khác có quan hệ thân thiết với Quý Bạch cũng tham dự. Đám đàn ông vậy quanh Quý Bạch và Hứa Hủ, mọi người trò chuyện về vụ án ở Miến Điện, bầu không khí rất sôi nổi.
Triệu Hàn ngồi ngoài cùng, gọi nhân viên phục vụ lấy bia rượu. Chợt nhớ tới Hứa Hủ, anh hỏi rõ to: “Chị dâu uống gì?”
Hứa Hủ không nghĩ Triệu Hàn nhắc đến cô nên không có phản ứng. Quý Bạch ngồi bên cạnh, trả lời thay: “Cô ấy uống sinh tố hoa quả.”
Lúc này, Hứa Hủ mới ngẩn người, ánh mắt hơi bối rối. Trong khi tất cả những người có mặt đều tỏ ra bình thường, tựa hồ cách xưng hô này đã chính thức thuộc về cô.
Mặt Hứa Hủ bất giác nóng ran, nhưng cô vẫn giữ vẻ thản nhiên, tiếp tục nghe mọi người trò chuyện.
Khi rượu đưa lên bàn, không khí càng trở nên náo nhiệt. Đám cảnh sát hình sự uống rượu rất dũng mãnh, bọn họ liên tục đòi chạm cốc với Quý Bạch và Hứa Hủ. Quý Bạch giơ tay ngăn lại, anh cầm ly rượu đặt trước mặt Hứa Hủ: “Cô ấy không biết uống rượu.”
Thế là mọi người được thể dồn hết về Quý Bạch.
Tục ngữ có câu ‘tửu phẩm chi nhân phẩm’ (*), Quý Bạch không nát rượu, cũng không để người khác chuốc rượu, nhưng ở những trường hợp cần uống, anh rất vô tư, không từ chối một chén nào. Chẳng bao lâu sau, gương mặt tuấn tú của anh đỏ bừng, anh đặt tay lên thành ghế sau lưng Hứa Hủ, bộ dạng nhàn hạ thư