Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.

thái, nhưng đôi mắt đen của anh ngày càng sáng rực.
(*) Tửu phẩm chi nhân phẩm: Qua cách uống rượu có thể biết nhân phẩm của con người.
Hứa Hủ lặng lẽ ăn đồ. Đột nhiên có người hỏi cô: “Chị dâu, chị không quản Quý đội sao? Anh ấy uống không biết bao nhiêu chén rồi! Hư quá đi!”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt thích thú về phía Hứa Hủ, Quý Bạch cũng nheo mắt, nửa cười nửa không nhìn cô.
Hứa Hủ liếc Quý Bạch, lắc đầu: “Anh ấy không cần sự quản lý.”
Nhận định của Hứa Hủ là con người Quý Bạch biết tiến biết lùi, khả năng kiểm soát bản thân rất mạnh. Loại người như anh nói chung không xuất hiện tình trạng nhậu nhẹt quá độ.
Nghe câu nói của Hứa Hủ, mọi người đều ngây ra, sau đó cười ồ. Có người cố ý cất giọng ngưỡng mộ: “Chị dâu, đây là hành vi thả tự do một cách trần trụi. Quý đội có phúc thật đấy!”
Trong tiếng trêu đùa của đám đông, Quý Bạch nhìn cô chăm chú, khóe mắt đầy ý cười.
Anh hiểu suy nghĩ của Hứa Hủ, giữa anh và cô không cần sự trói buộc dư thừa. Câu trả lời thẳng thắn của cô, rõ ràng không có ý gì khác, nhưng trong con mắt của người ngoài, là giữ thể diện cho người đàn ông của cô.
Vừa có cách cư xử tuyệt vời lại vừa có nội hàm, bọn họ nói đúng, anh rất có phúc mới được làm người đàn ông của cô.
Mặc dù từ đầu đến giờ, Quý Bạch đều uống rượu thay Hứa Hủ, nhưng buổi tối hôm nay, lãnh đạo Cục mời các đồng nghiệp ngoại tỉnh của tổ chuyên án ăn cơm cũng ở nhà hàng này. Một lúc sau, Cục phó Tôn Phổ và hai người cảnh sát hình sự đi vào.
Nhìn thấy Quý Bạch và Hứa Hủ, Tôn Phổ đặc biệt vui mừng: “Không ngờ chuyến đi Miến Điện của chúng ta không chỉ bắt được tội phạm, còn tạo ra nhân duyên cho hai người. Nào, tôi mời hai người một ly!”
Quý Bạch vừa định cầm cốc rượu của Hứa Hủ, Tôn Phổ liền ngăn lại: “Hừm, dù là đồng chí nữ đi chăng nữa, nhưng làm người cảnh sát hình sự, uống một chút rượu cũng không thể? Cậu Quý mau tránh sang một bên.”
Quý Bạch hạ giọng, dặn dò Hứa Hủ: “Em uống được bao nhiêu thì uống.” Mọi người lại nhao nhao.
Hứa Hủ gật đầu, uống một hơi hết ly rượu.
Hai chén rượu vào bụng, tuy nhiệm vụ đã hoàn thành nhưng đầu óc Hứa Hủ có chút choáng váng. Cô liền đứng dậy đi ra ngoài hít thở không khí. Quý Bạch trò chuyện với người bên cạnh một lúc, thấy Hứa Hủ vẫn chưa trở về, anh liền quay đầu ra cửa. Lúc này, Đại Hồ đi chúc rượu phòng bên cạnh quay về, anh ta ngồi xuống cạnh Quý Bạch: “Sếp, Hứa Hủ đang ở ngoài hành lang.”
Quý Bạch liếc anh ta một cái, Đại Hồ nói tiếp: “Vừa rồi em thấy cô ấy nôn khan. Sếp, hai người có rồi phải không? Chậc chậc... thời gian thấm thoát như thoi đưa.”
Quý Bạch phì cười: “Cuốn xéo.” Nói xong anh lập tức đứng dậy, đi ra ngoài phòng ăn.
Hứa Hủ đúng là nôn khan vài lần, nhưng sau khi uống cốc nước ấm do người phục vụ mang tới, cô đã hồi phục trạng thái bình thường. Bên ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen, ánh đèn từ các ngôi nhà sáng lấp lánh. Cô đứng bên cửa sổ đón ngọn gió mát rượi, nhất thời không muốn vào phòng ăn nóng hừng hực.
“Em không sao đấy chứ?” Giọng nói trầm thấp của Quý Bạch vang lên bên tai.
Hứa Hủ lắc đầu.
Trên hành lang người đi qua đi lại. Quý Bạch đứng cách cô một bước chân, cùng cô vai kề vai ngắm cảnh đêm.
“Ăn xong em có bận việc gì không?” Anh hỏi.
“Không.” Hứa Hủ trả lời.
Quý Bạch quay đầu nhìn cô: “Hay là đi nhà anh. Ngày mai là thứ bảy, buổi tối chúng ta có thể xem phim trò chuyện, thả lỏng tinh thần.”
Gương mặt anh rất bình tĩnh, ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt đen của anh ngời sáng, trông có vẻ trong sáng vô tư.
Hứa Hủ: “... Được thôi.”
Ngắm gương mặt đỏ ửng không biết do uống rượu hay thẹn thùng của cô, trái tim Quý Bạch rung lên một nhịp. Anh tiến một bước về phía Hứa Hủ, đặt tay lên vai cô, nhìn cô chăm chú và nói nhỏ: “Bộ đồ ngủ em mặc lần trước vẫn để ở nhà anh. Anh đã giặt sạch rồi, có thể mặc ngay. Sau buổi tụ tập đi thẳng về nhà anh nhé.”
Hai người quay lại phòng ăn ngồi xuống. Bên trong ánh đèn sáng trưng, không khí vẫn náo nhiệt như cũ. Một lúc sau, Quý Bạch nhìn đồng hồ: “Đã tám giờ rưỡi tối, mọi người uống cũng hòm hòm rồi, giải tán thôi.”
Ai ngờ, anh vừa dứt lời, Đại Hồ lập tức cầm ly rượu đứng dậy: “Thế sao được? Chúng ta hãy uống tiếp, uống tiếp.” Quý Bạch liếc Đại Hồ một cái, anh ta tỏ ra rất thản nhiên.
Vài phút sau, một đám người kéo sang phòng bên cạnh mời rượu lãnh đạo. Trong phòng chỉ còn lại mấy người thuộc đội cảnh sát hình sự. Ai nấy giảm bớt hào hứng, ngồi yên lặng nghỉ ngơi. Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ dưới gầm bàn, từ tốn uống trà nóng.
Đại Hồ đột nhiên hắng giọng, hỏi người cảnh sát ngồi bên cạnh: “Ăn cơm xong chú có bận việc gì không?”
Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi lập tức hiểu ý, cười híp mắt: “Em không.”
Đại Hồ nói tiếp: “Hay là đi nhà anh? Chúng ta cùng xem phim thả lỏng tinh thần?”
Hứa Hủ cứng đờ người, Quý Bạch nhướng mắt nhìn Đại Hồ và anh chàng cảnh sát.
Vẻ mặt Đại Hồ rất đứng đắn: “Bộ đồ ngủ của chú vẫn để ở nhà anh, anh đã giặt sạch, còn giặt bằng tay nữa.”
Mặt Hứa Hủ nóng như lò lửa,