Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2327 lượt.
Quý Bạch và anh cả dìu bố về phòng, đúng lúc bà Quý mở cửa đi ra ngoài. Quý Bạch mỉm cười: “Mẹ, bố uống nhiều rồi, bố mẹ nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Bà Quý gật đầu, không lên tiếng.
Sau khi lo cho bố xong xuôi, hai anh em đi ra ngoài, anh cả vỗ vai Quý Bạch rồi về phòng mình. Quý Bạch cười cười.
Tuy mẹ anh không trực tiếp bày tỏ thái độ, bà vẫn giữ phép lịch sự cơ bản trong việc tiếp đãi khách, nhưng ai cũng có thể nhìn ra, bà không thích Hứa Hủ. Điều này khiến Quý Bạch không mấy dễ chịu. Đặc biệt, nhớ đến nụ cười đầy thiện ý của Hứa Hủ với mẹ anh, anh càng cảm thấy xót xa trong lòng.
Mặc dù vậy, anh tạm thời chưa có ý định nói chuyện với mẹ anh.
Quý Bạch biết rõ tính cố chấp của mẹ anh. Vì chuyện anh đi học trường cảnh sát, đến bây giờ trong lòng bà vẫn còn khúc mắc, anh khuyên giải thế nào cũng vô dụng. Hiện tại, bà Quý không hài lòng về Hứa Hủ, muốn thuyết phục bà ngay lập tức là chuyện không thể, ngược lại còn có khả năng gây xích mích và mâu thuẫn thêm. Đến cuối cùng, ngay cả phép lịch sự và thể diện bà cũng không cho, khiến Hứa Hủ rơi vào tình huống khó xử.
Quý Bạch hiểu, không phải mâu thuẫn nào cũng có thể giải quyết chính diện hay một sớm một chiều. Mục đích của anh trong chuyến đi lần này là dẫn Hứa Hủ về gặp bà con họ hàng, xác định danh phận của cô. Anh dự định sẽ nói chuyện với mẹ vào buổi tối trước hôm quay về thành phố Lâm. Ngộ nhỡ cuộc trò chuyện thất bại, dù sao hai người cũng lập tức lên đường nên không ảnh hưởng đến Hứa Hủ.
Còn về tương lai, anh cũng không lo lắng. Đợi sau này anh và cô kết hôn, sinh con, trái tim con người là máu là thịt, mẹ anh trước sau gì cũng sẽ chấp nhận.
Quý Bạch đi đến chỗ người giúp việc lấy chìa khóa phòng dành cho khách.
Phòng Hứa Hủ tối om, cô cuộn mình trong chăn, chỉ để lộ cái đầu nhỏ. Cô đã ngủ say, Quý Bạch cúi xuống hôn lên trán cô rồi quay người rời khỏi phòng.
Ngày hôm sau, vợ chồng anh cả và anh hai đi từ sáng sớm, trong nhà chỉ còn lại ông bà Quý, Quý Bạch và Hứa Hủ.
Bữa sáng gồm có tào phớ, bánh bao không nhân và sữa đậu nành. Hứa Hủ không thích đồ ăn sáng của phương Bắc, tào phớ hơi ngán và hơi mặn, bánh bao không nhân thì nhạt nhẽo, khiến cô chẳng muốn ăn. Cuối cùng, cô chỉ uống chai sữa đậu nành.
Quý Bạch nhận ra điều đó, anh ăn vội ăn vàng, kéo Hứa Hủ đứng dậy: “Con đưa Hứa Hủ đi dạo một vòng.”
Quý Bạch lái xe đưa cô đến nhà hàng Quảng Đông ăn sáng. Nhìn Hứa Hủ lặng lẽ húp cháo, Quý Bạch xoa đầu cô: “Em phải chịu ấm ức rồi.”
Hứa Hủ nhướng mắt nhìn anh: “Em không sao, chúng ta giải quyết chuyện này thế nào?”
Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, trả lời: “Về phía mẹ anh, anh sẽ xử lý. Em không cần quan tâm, cũng đừng để ý, cứ làm theo phép lịch sự cơ bản là được.”
Mấy ngày tiếp theo gió yên biển lặng. Quý Bạch đưa Hứa Hủ đi một vòng gặp gỡ người thân và bạn bè. Hai người cùng đám Thư Hàng đi chơi vui vẻ. Cứ như vậy, thời gian Hứa Hủ tiếp xúc với bà Quý không nhiều, hơn nữa về cơ bản đều có Quý Bạch ở bên cạnh. Thái độ của bà Quý cũng hết sức rõ ràng, bà đối xử lịch sự nhưng lạnh nhạt và không đếm xỉa đến sự tồn tại của Hứa Hủ.
Kỳ nghỉ nhanh chóng trôi qua. Một ngày trước khi trở về thành phố Lâm, Quý Bạch không bố trí bất cứ hoạt động gì, anh cùng Hứa Hủ ở nhà chơi với bố mẹ và thu dọn hành lý.
Buổi chiều, Quý Bạch đang cùng bố anh đánh cờ, điện thoại bỗng đổ chuông.
“Quý tiên sinh, nhẫn kim cương anh đặt đã về đến Bắc Kinh rồi.”
Quý Bạch mỉm cười, nhìn Hứa Hủ đang thu dọn hành lý trong phòng đối diện, anh cầm điện thoại đi tới một góc vắng người.
Đối phương hỏi: “Anh xem lúc nào tiện lợi, chúng tôi sẽ cử người mang đến cho anh?”
“Bây giờ tôi đi lấy ngay.” Quý Bạch trả lời.
Quý Bạch nói Thư Hàng tìm anh có việc gấp rồi rời khỏi nhà. Hứa Hủ sắp xếp xong hành lý.
Đoán Quý Bạch vẫn chưa thu dọn, cô liền đi lên phòng anh ở tầng trên.
Vừa vào bên trong, cô nhìn thấy bà Quý ngồi bên mép giường, gấp quần áo bỏ vào va ly của anh. Nghe tiếng bước chân, bà Quý ngẩng đầu, thờ ơ liếc cô một cái rồi bỏ đồ trong tay xuống giường: “Cô thu dọn đi!”
Bà Quý đứng dậy đi ra ngoài. Hứa Hủ do dự trong giây lát rồi mở miệng: “Thưa bác, cháu vô cùng cám ơn bác và bác trai đã đón tiếp cháu trong mấy ngày qua. Ngày mai cháu đi rồi, sau này có cơ hội, cháu sẽ cùng anh Quý Bạch về thăm hai bác. Hai bác nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu có dịp, mời hai bác đến thành phố Lâm, lúc đó cháu sẽ đưa hai bác đi tham quan.”
Câu nói này vừa kính cẩn vừa lịch sự, không quá thân mật vồn vã. Bà Quý lặng lẽ nhìn Hứa Hủ, đáy mắt bà vụt qua một tia chế giễu như có như không: “Cám ơn, nhưng tôi sẽ không đi thành phố Lâm.”
Thái độ lạnh nhạt của bà khiến Hứa Hủ rùng mình. Thấy bà đi đến cửa ra vào. Hứa Hủ im lặng một giây rồi mở miệng: “Thưa bác, cháu muốn nói chuyện với bác, được không ạ?”
Bà Quý dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Vào thời khắc này, nếu đổi lại là người khác, Hứa Hủ sẽ không có lòng kiên nhẫn tranh thủ sự chấp thuận của đối phương, hợp thì ở không hợp thì đi.
Nhưng đối phương là mẹ Quý Bạch.
Tuy Quý Bạch