Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342325
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2325 lượt.
nói cô không cần quan tâm, tất cả giao cho anh giải quyết, nhưng mấy ngày sống ở đây, cô không thể không nhìn ra thái độ của bà Quý. Nói không để bụng là nói dối, trong lòng cô cũng có một chút khó chịu và tủi thân.
Hơn nữa, nếu chuyện tình của cô và Quý Bạch không được mẹ anh ủng hộ, Quý Bạch cũng sẽ buồn và tiếc nuối. Cô hy vọng có thể cùng anh gánh vác.
Hứa Hủ không có kinh nghiệm ứng phó với các bậc trưởng bối là phụ nữ, nhưng trong quan điểm của cô, bất cứ vấn đề phức tạp nào cũng có thể giải quyết bằng cách đơn giản, hiệu suất cao.
Cô quyết định trực tiếp nói chuyện với bà Quý.
Trầm mặc trong giây lát, cô cất giọng dịu dàng: “Thưa bác, anh Quý Bạch thường nhắc đến bác và bác trai với cháu. Trong lòng anh ấy, hai bác không chỉ là cha mẹ, còn là người anh ấy kính trọng nhất. Anh ấy nói, hai bác đều đạt được thành tựu to lớn trong sự nghiệp và cuộc đời của bản thân. Lần này có dịp gặp hai bác và người nhà anh Quý Bạch, cháu thật sự rất vui mừng.”
Bà Quý im lặng nhìn Hứa Hủ.
Hứa Hủ nói tiếp: “Cháu biết chuyện anh Quý Bạch theo nghề cảnh sát khiến bác luôn cảm thấy đáng tiếc. Cháu có thể hiểu suy nghĩ của bác, bởi vì những con người trưởng thành trong gia đình như thế này, đi làm cảnh sát đồng nghĩa với việc sẽ phải chịu rất nhiều khổ cực mà trước đây chưa từng trải qua. Bác quan tâm và yêu thương anh ấy nên mới không muốn anh ấy vất vả.
Nhưng mấy năm nay, anh Quý Bạch luôn hết sức cố gắng. Bác ở Bắc Kinh không được chứng kiến, anh Quý Bạch chắc cũng không kể với bác, anh ấy dốc sức làm việc như thế nào. Có lúc mấy ngày liền anh ấy không có một giấc ngủ và một bữa ăn tử tế. Việc liên tục phá án vắt kiệt sức lực của con người. Công việc của người cảnh sát hình sự rất vất vả, anh ấy làm đội trưởng đội cảnh sát hình sự lại càng vất vả hơn. Đây là điều người bình thường khó có thể tưởng tượng.”
Bà Quý hơi biến sắc mặt.
Hứa Hủ nói tiếp: “Bây giờ, anh ấy là người cảnh sát vô cùng xuất sắc trong hệ thống công an. Ai nhắc đến Quý gia cũng đều nghĩ tới Quý Bạch trước tiên. Về điểm này, cháu cũng kính phục anh ấy. Cháu nói chuyện này không phải có ý gì khác, mà bởi vì ngày đêm ở bên cạnh anh ấy, cháu có thể cảm nhận được suy nghĩ trong nội tâm anh ấy. Anh Quý Bạch cố gắng như vậy, một mặt làm tròn trách nhiệm công việc, Mặt khác, anh ấy muốn chứng minh bản thân với hai bác. Một người đàn ông ở tuổi ba mươi, bất kể tính cách cố chấp đến mức nào, trong nội tâm vẫn muốn chứng minh với bố mẹ rằng suy nghĩ và sự lựa chọn của anh ấy không sai.”
Bà Quý: “Ai bảo nó tự chuốc lấy vất vả!” Miệng nói vậy nhưng ánh mắt bà có chút thay đổi.
Hứa Hủ chuyển sang đề tài khác: “Bất cứ phương diện nào, từ công việc, cuộc sống, lý tưởng đến tình yêu, anh ấy đều hy vọng nhận được sự cho phép và ủng hộ của bác. Như vậy, quan hệ giữa anh ấy và bác cũng có thể thân thiết hơn trước. Cháu nghĩ, đây cũng là khao khát của một người con đối với bố mẹ.
Thưa bác, trước đây cháu chưa từng có người yêu, anh Quý Bạch là bạn trai đầu tiên của cháu. Cháu luôn quan tâm anh ấy như một người rất quan trọng đối với cháu. Anh ấy rời nhà sống ở bên ngoài rất vất vả, tuy cháu còn trẻ tuổi, nhưng cháu sẽ chăm sóc anh ấy tử tế. Hơn nữa, chúng cháu là đồng nghiệp, gặp chuyện gì cũng có thể phối hợp với nhau. Vì vậy, cá nhân cháu hy vọng có thể nhận được sự cho phép của bác. Bởi vì đối với anh Quý Bạch, bác là người quan trọng nhất.”
Nói xong, Hứa Hủ nhướng mắt nhìn bà Quý.
Hứa Hủ cảm thấy những lời nói chân thành của cô ít nhiều khiến bà Quý cảm động. Tuy bà chưa thể chấp nhận ngay, nhưng cũng khiến bà nhìn ra thành ý của cô.
Hứa Hủ lặng lẽ quan sát phản ứng của bà Quý, mới quyết định tiếp theo nên nói câu gì.
Tuy nhiên, cô hiểu rất ít về bà Quý. Xuất thân trong gia đình cán bộ cao cấp, từ nhỏ bà Quý đã được hưởng nền giáo dục chính thống nghiêm khắc. Bà mới chính là người đứng trên đỉnh kim tự tháp mà bố Hứa Hủ nhắc tới. Tuy bố Quý Bạch làm kinh doanh, nhưng cũng là ‘doanh nghiệp đỏ’ (*) điển hình, không xa rời kết cấu quyền lực mà bà quen thuộc. Bà luôn tự hào về giai cấp của mình, cảm giác vượt trội trời sinh đó đã ăn nhập vào cốt tủy của bà ngay từ khi còn nhỏ.
(*) Doanh nghiệp đỏ là doanh nghiệp tư nhân có dính dáng đến giới chính trị. “Doanh nghiệp đỏ” là lực lượng quan trọng, có ảnh hưởng đến quyết sách kinh tế của Trung Quốc.
Bà không yêu cầu đối tượng của Quý Bạch nhất định phải môn đăng hộ đối, nhưng phải là cô gái xuất chúng mới có tư cách đứng bên cạnh Quý Bạch.
Trong khi đó, Hứa Hủ có dáng vẻ non nớt và tính cách đơn thuần, chỉ tính riêng điều kiện bề ngoài đã có cách biệt lớn so với hình mẫu con dâu lý tưởng của bà.
Một nguyên nhân quan trọng hơn, năm đó Quý Bạch làm trái ý bà, khăng khăng theo nghề cảnh sát, đã tạo thành một hố sâu khó lấp đầy trong lòng bà. Bây giờ Hứa Hủ cũng là cảnh sát hình sự, bà thật sự không thể chấp nhận.
Bà Quý nhìn Hứa Hủ, khóe mắt ẩn hiện ý cười xa cách: “Cô nói nhiều như vậy, chỉ với mục đích muốn tôi chấp nhận cô?”
Hứa Hủ ngẩn người, bà Quý cất giọng lạ