Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.

nh nhạt: “Hứa Hủ, tôi vốn không muốn nói chuyện với cô, cô cũng hơi tự cho mình là đúng quá đấy. Đã như vậy rồi, chúng ta lật bài ngửa đi. Có lẽ cô cũng được coi là cô gái xuất sắc. Nhưng theo tiêu chuẩn của tôi, cô không xinh đẹp, học lực bình thường, gia cảnh cũng bình thường, không thể giúp đỡ Quý Bạch trong sự nghiệp. Hơn nữa, cô còn là cảnh sát, công việc vừa nguy hiểm vừa bận rộn, trong tương lai cô sẽ chăm sóc gia đình kiểu gì? Với tư cách một người mẹ, tôi cảm thấy cô chẳng có điểm nào xứng với con trai tôi. Ngoài ra, tôi cũng không thích nổi con người cô. Quý Bạch muốn ở cùng cô, tôi không thể ngăn cản. Nhưng quan điểm của tôi rất rõ ràng, tôi không chấp nhận cô.”






Trong vấn đề cư xử với mẹ, Quý Bạch đã ‘tôi luyện thành thép’. Sách lược đầu tiên mà anh nghĩ đến là bảo vệ Hứa Hủ ở đằng sau lưng mình.
Còn Hứa Hủ thì khác. Cô nói ‘tránh nặng tìm nhẹ’, đó là sách lược tổng thể để giành được sự chấp thuận của Quý gia. Ý của cô là nhằm vào sự việc chứ không nhằm vào cá nhân.
Bây giờ đại cục đã định. Về phần bà Quý, cô muốn thử một lần. Nếu thành công, Quý Bạch sẽ không khó xử, mọi người có thể thoải mái dễ chịu. Còn nếu thất bại, cô cũng không bị mất mát về mặt thực chất.
Một điều duy nhất Hứa Hủ không nghĩ đến, là cuộc trò chuyện này có gây tổn thương cho cô hay không?
Vì vậy, khi bà Quý nói ra những câu thẳng thừng và tàn nhẫn đó, Hứa Hủ hoàn toàn ngây người.
Quý Bạch trầm tư trong giây lát rồi buông tay cô. Hứa Hủ liền đi về phòng, đóng cửa.
Cửa phòng bà Quý cũng khép chặt, người giúp việc đang lau nhà ở phòng khách. Quý Bạch ngồi một lúc, quan sát vẻ mặt của người giúp việc. Sau đó, anh gọi chị ta ra bên ngoài hỏi.
Ban đầu, người giúp việc đương nhiên không chịu nói thật. Quý Bạch chỉ thỉnh thoảng mới về nhà, gia đình này vẫn do bà Quý làm chủ. Nhưng chị ta làm sao có thể địch lại sự vặn hỏi của cảnh sát hình sự. Quý Bạch vừa khơi gợi vừa ép buộc, anh nhanh chóng nắm được tình hình mới xảy ra.
Lúc này trời đã tối hẳn, ông trăng tròn tỏa sáng treo trên đỉnh đầu. Quý Bạch đứng bên bờ ao trong khuôn viên ngôi biệt thự. Tâm trạng của anh hơi buồn bực, anh vô thức thò tay vào túi áo tìm thuốc lá, nhưng chỉ sờ thấy viên táo tàu. Quý Bạch nhếch miệng, ăn một lúc hai ba viên. Sau đó, anh quay người đi vào nhà.
Quý Bạch đến phòng bà Quý: “Mẹ, con vào trong nhé.”
“Ừ.”
Trong phòng bật ngọn đèn dịu dàng, mẹ anh đang ngồi trên ghế sofa, bình thản xem tivi. Quý Bạch ngồi cạnh bà, mỉm cười nhìn mẹ: “Ngày mai con đi rồi, mẹ không cằn nhằn con vài câu sao?”
Bà Quý tưởng con trai ra mặt thay Hứa Hủ, tìm bà để ‘hỏi tội’, nên trong lòng bà có một luồng khí lạnh. Ai ngờ con trai tươi cười như không có chuyện gì xảy ra. Sau vài giây im lặng, bà Quý mở miệng: “Mẹ chẳng có gì cằn nhằn.”
Quý Bạch đứng dậy rót cốc trà nóng, đưa tận tay mẹ anh: “Con trai ở bên ngoài làm việc, mẹ và bố hãy chú ý sức khỏe, có chuyện gì thì sai anh cả và anh hai đi làm, không thì thông báo cho con biết, còn sẽ nhờ Thư Hàng giúp đỡ, đừng để con trai lo lắng.”
Khóe miệng bà Quý ẩn hiện ý cười: “Trời cao hoàng đế ở xa, anh nói nghe hay thật đấy.”
Quý Bạch cười tươi. Hai mẹ con lại trò chuyện một lúc, vẻ không vui trên gương mặt bà Quý tan biến hoàn toàn.
Lúc này, người giúp việc gõ cửa, mang vào một bát tổ yến đã nấu chín, Quý Bạch hỏi: “Của Hứa Hủ đâu?” Người giúp việc trả lời: “Tôi sẽ mang đến ngay.”
Quý Bạch gật đầu, đảo mắt qua gương mặt trầm tĩnh của mẹ. Anh tự tay cầm bát tổ yến, dùng thìa nhẹ nhàng khuấy đều cho bớt nóng. Bà Quý cười cười, dõi theo động tác chu đáo của con trai.
Quý Bạch vừa khuấy bát tổ yến, vừa mở miệng: “Lần này về thành phố Lâm, con định cầu hôn Hứa Hủ.”
Bà Quý sa sầm mặt.
Quý Bạch tiếp tục lên tiếng: “Mẹ, chúng ta nói thẳng ra nhé. Con chỉ thích mình cô ấy. Mẹ phản đối cũng được, đồng ý cũng được, chuyện này đã chắc như đinh đóng cột, kiểu gì con cũng cưới cô ấy. Con biết mẹ không bằng lòng, nhất thời không thể chấp nhận. Lần này con đưa cô ấy về nhà, về mặt thể diện, những việc cần làm mẹ đều làm cả rồi, con rất cám ơn mẹ. Tương tự, sau này những việc con dâu nên làm, con sẽ bảo Hứa Hủ làm tròn bổn phận. Còn về chuyện bao giờ mẹ mới có thể chấp nhận cô ấy, chấp nhận cuộc hôn nhân của chúng con, con sẽ kiên nhẫn chờ đợi. Con hy vọng, ngày đó sẽ không xa.”
Bà Quý trầm mặc. Quý Bạch nhướng mắt nhìn bà, ánh mắt anh thâm trầm. Sau đó, anh cất giọng nhàn nhạt: “Nhưng thưa mẹ, cô ấy thật lòng thích con trai mẹ nên mới đồng ý theo con trai mẹ về đây. Con trai mẹ cũng phải đối xử tốt với cô ấy, phải khiến tất cả mọi người tôn trọng cô ấy, không thể để cô ấy chịu ấm ức trong nhà mình. Con đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ và cô ấy. Mẹ không nên nói những câu như điều kiện của cô ấy tốt hay không, có xứng với con hay không. Sau này, con không muốn nghe một lần nữa.”
***
Quý Bạch đẩy cửa phòng Hứa Hủ, cô đang ngồi ở chiếc ghế bên cửa sổ, một tay đặt lên thành cửa sổ gõ nhẹ, khuôn mặt trắng ng