Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2367 lượt.

ất cao. Họ hoàn toàn tập trung vào công việc.
Công an tỉnh rất coi trọng vụ án này, đặc biệt cử phó giám đốc Công an tỉnh Lưu Dĩnh đích thân giám sát chỉ đạo hành động truy bắt. Lưu Dĩnh là người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, tuy bây giờ không còn ở tuyến đầu, nhưng chị từng là nữ cảnh sát hình sự danh tiếng lẫy lừng toàn tỉnh, rất có kinh nghiệm đối với những vụ buôn bán người.
Khi mọi người đến huyện Từ Nguyên, bọn họ lập tức triệu tập cuộc họp ngay trong buổi tối để bố trí hành động vây bắt của ngày hôm sau.
Về tên tội phạm gọi là ‘anh Lỗ’, trên giang hồ xuất hiện nhiều tin đồn về hắn. Nghe nói, hắn nắm giữ mấy chục đường dây ngầm, tung hoành ở nhiều tỉnh thành trên cả nước. Hắn không chỉ buôn bán người mà còn dính dáng đến ma túy, bước đầu hình thành tập đoàn tội phạm. Con người này vô cùng tàn nhẫn độc ác, nhiều đàn em và nạn nhân ‘không chịu nghe lời’ đã bị hắn đích thân dùng súng bắn chết, ném xác ngoài cánh đồng hoang. Vì vậy, trên người ‘anh Lỗ’ nhiều khả năng có súng. Phó giám đốc Lưu đặc biệt dặn dò mọi người hành động thận trọng, tuyệt đối không để ‘anh Lỗ’ lọt lưới.
***
Ngày hôm sau, thời tiết âm u, bốn bề vắng lặng.
Điểm dừng chân của ‘anh Lỗ’ là một trang trại ở phía đông thôn làng. Các trinh sát mai phục trong rừng cây, dùng ống nhòm quan sát một ngôi nhà nhỏ ba tầng màu trắng không bắt mắt, nằm yên tĩnh giữa đồng ruộng.
“Hành động!” Sau mệnh lệnh của Quý Bạch, những người cảnh sát dưới sự chỉ huy của anh từ mọi phương hướng nhanh chóng áp sát và bao vây ngôi nhà trong giây lát. Đại Hồ là người đầu tiên đạp cửa, xông vào nhà. Lúc này, tầng hai và tầng ba của tòa nhà không còn yên tĩnh, đầu người nhấp nhô di chuyển. Một lúc sau, một người đàn ông mở cửa sổ từ tầng hai nhảy xuống. Vừa chạm mặt đất, hắn đã bị cảnh sát tóm gọn.
Lúc tổ của Quý Bạch như mãnh hổ đột nhập vào hang ổ tội phạm, xe cảnh sát chở phó giám đốc Lưu, Hứa Hủ và Diêu Mông cũng vừa vặn đến nơi. Tiếng còi hụ cảnh sát vang dội, khí thế hùng dũng. Không bao lâu sau, cảnh sát áp giải kẻ tình nghi đi ra cửa, cũng có mười mấy cô gái trẻ và trẻ em được hộ tống ra ngoài. Trong số bọn họ, người lớn nhất tầm hai lăm, hai sáu tuổi, nhỏ nhất mới chỉ hai ba tuổi.
Quý Bạch dẫn vài người cảnh sát lục soát trên tầng ba.
“An toàn!”, “An toàn!” Mọi người báo cáo qua máy bộ đàm.
“Sếp, chúng ta bắt được tám kẻ tình nghi, đều giải lên xe cả rồi.” Đại Hồ nói: “Chúng ta cứu thoát mười ba người bị hại, tám phụ nữ và năm trẻ em. Tuy nhiên...” Anh ta ngừng vài giây mới nói tiếp: “Bước đầu đối chiếu thân phận kẻ tình nghi, nhưng không phát hiện ra ‘anh Lỗ’. Bọn chúng nói, ‘anh Lỗ’ bất ngờ thay đổi kế hoạch, không đến nơi này.”
“Khốn khiếp thật! Để hắn trốn thoát rồi!” Tô Mục than thở.
Đại Hồ cất giọng bất lực: “Kiểu này phó giám đốc Lưu sẽ nổi nóng cho mà xem.”
Quý Bạch không lên tiếng, anh trầm tư quan sát căn phòng. Bắt gặp vẻ lạ thường trên gương mặt anh, Đại Hồ và Tô Mục cũng trở nên cảnh giác.
Tầng ba gồm hai căn phòng, tất cả người bị hại đều được giải cứu từ nơi này. Lúc đó, mấy tên tội phạm đều ở dưới tầng hai uống rượu ăn cơm. Nhưng căn phòng bọn họ đang đứng rõ ràng sạch sẽ gọn gàng hơn phòng bên cạnh, ga trải giường trông rất mới. Trong phòng có một cái bàn vuông nhỏ, trên bàn đặt mấy đĩa thức ăn, một ly rượu bị đổ, mặt bàn còn đầy mùi rượu.
Quý Bạch cúi xuống mặt bàn ngửi ngửi: “Là Mao Đài (*). Tầng dưới là rượu gạo.”
(*) Rượu Mao Đài, quốc tửu của Trung Quốc, rất đắt tiền.
Đại Hồ và Tô Mục ngẩn người.
“Bọn chúng tiếp đón lãnh đạo cơ đấy.” Đại Hồ tỏ ra hưng phấn.
Quý Bạch đi đến cạnh bàn, cúi đầu quan sát kỹ lưỡng. Sau đó, anh giơ tay đã đeo găng nhặt một sợi tóc dài, rồi lại ngồi xổm xuống xem xét nền nhà. Nơi đó có dấu chân, và cả vết bùn đất.
Một lúc sau, Quý Bạch đứng dậy, nhìn Đại Hồ và Tô Mục bằng ánh mắt nghiêm nghị: “Tóc dài, đi giày cao gót, chiều cao 1m65 đến 1m75, dáng người hơi gầy, ‘anh Lỗ’ là phụ nữ. Lập tức thông báo cho phó giám đốc Lưu và Hứa Hủ, cô ta trà trộn vào đám người bị hại.”
***
Thôn làng vốn không lớn, xe cảnh sát đã kinh động đến người dân ở xung quanh. Mọi người đổ ra ngoài mỗi lúc một đông.
Hành động vây bắt đã kết thúc. Để có thể bảo vệ người bị hại ở mức độ cao nhất, theo kế hoạch, Hứa Hủ, Diêu Mông và mấy người cảnh sát hình sự hộ tống người bị hại về Cục Cảnh sát trước.
Có hai chiếc xe cóc chở người bị hại. Diêu Mông và hai cảnh sát hình sự lên một xe, Hứa Hủ ngồi ở chiếc xe còn lại. Khi Hứa Hủ đỡ mấy cô gái và trẻ em lên xe, cô tình cờ nhìn thấy hai người phụ nữ trưởng thành theo Diêu Mông lên xe ô tô ở phía trước.
Liếc qua bọn họ, Hứa Hủ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng cụ thể là gì, cô lại không thể nói rõ.
Lúc này, phó giám đốc Lưu và một người cảnh sát hình sự đi đến, chị dặn dò: “Những việc còn lại giao cho Tiểu Quý, tôi đã bảo cậu ấy lo hậu phương và vỗ về người bị hại.” Nói xong, Lưu Dĩnh nhìn Hứa Hủ: “Cô là Hứa Hủ phải không? Đi thôi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.”
***
Xe cóc đi qua một đoạn đường quốc lộ,