Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342361
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.
> Quý Bạch do quá mệt mỏi nên đã thiếp đi và rơi vào một giấc mộng.
Trong mơ, ánh nắng nhức mắt, anh lười nhác ngồi dưới bóng cây dương liễu rủ bên bờ ao, bên chân anh cắm một cần câu cá. Một cô gái mảnh mai ngồi xổm trên mặt đất, quay lưng về phía anh. Cô gái cúi thấp đầu, không biết đang làm gì, chỉ có tiếng động leng keng ồn ào.
Một lúc sau, cô gái đột nhiên ngẩng đầu, ném một con cá to vảy bạc lấp lánh về phía anh: “Thầy, thầy phá án vất vả nhiều. Thầy hãy ăn cá để bồi bổ.”
Vảy cá trơn láng chạm vào tay anh, ươn ướt mềm mềm, hơi ngưa ngứa.
Anh cúi đầu nhìn con cá sống dở chết dở trên mu bàn tay, lại ngẩng đầu nhìn cô: “Tôi không ăn.”
Cô cứ yên lặng ngồi bên cạnh anh? Chả trách Tô Mục hiểu nhầm.
Nụ cười trên khóe miệng Quý Bạch càng sâu hơn. Anh có thể nhẫn nại và âm thầm theo đuổi cô, nhưng cô tự gây ra sự hiểu lầm cho người khác, anh sẽ không chịu trách nhiệm.
Quý Bạch đi đến bên Hứa Hủ, cất giọng vô cùng dịu dàng: “Hứa Hủ, đây là Tô đội, em hãy chào hỏi đi.”
Câu này lọt vào tai Tô Mục, rõ ràng là ngữ khí của người đàn ông nói với người phụ nữ của mình. Anh ta khỏi cần xác minh, tốt xấu gì anh ta cũng là cảnh sát điều tra có năng lực xuất sắc ở huyện Hưởng Xuyên. Thế là Tô Mục cười hì hì: “Không cần khách sáo. Vị này là em dâu (*) đúng không? Chào cô! Tôi lấy chìa khóa rồi đi ngay.”
(*) Tiếng Trung đều gọi là chị dâu, không phân tuổi tác.
Vào giây phút Tô Mục đột ngột xuất hiện, Hứa Hủ toát mồ hôi lạnh, lập tức buông tay Quý Bạch. Cô chạy vội đi mở cửa, liếc thấy thần sắc Quý Bạch bình thản như thường lệ, cô mới yên tâm. Lúc này, nghe Tô Mục nói vậy, cô lễ phép trả lời: “Chào Tô đội. Tôi là Hứa Hủ ở Cục Cảnh sát thành phố. Anh nhầm...” Hứa Hủ chưa kịp nói hết câu, Quý Bạch cất giọng trầm thấp cắt ngang lời cô: “Em đến lúc nào vậy?”
“Mười mấy phút trước.” Hứa Hủ từ tốn trả lời: “Anh ngủ say nên em không đánh thức anh, em ngồi ở đây xem tài liệu.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Tô Mục đã lấy chìa khóa trên mặt bàn: “Tạm biệt.”
***
Nửa đêm, xung quanh vô cùng yên tĩnh. Hai người đi từng bước dọc theo hành lang về phòng.
Hứa Hủ đặc biệt trầm mặc.
Quý Bạch bỏ hai tay vào túi quần, đi theo tiết tấu chậm rì của cô.
Thật ra trong lúc bận rộn phá án, Quý Bạch vốn không phân tâm nhớ đến cô. Nhưng vào thời khắc nhìn thấy cô ban nãy, tâm tình chỉ thuộc về ‘Hứa Hủ’ từng chút một lan tỏa trong lòng anh. Cảm giác đó rất mềm mại, hơi nóng, thậm chí nóng hơn trước, khiến toàn thân anh vô cùng dễ chịu.
Cô gái nhỏ nửa đêm không ngủ, vừa đến nơi là chạy đi văn phòng tìm anh. Tình thầy trò đâu bao gồm ‘một ngày không gặp như cách ba thu’. Cho dù cô vẫn mù mờ, nhưng anh tin trong lòng cô cũng có anh.
Tất nhiên, vụ án chưa kết thúc, bây giờ không phải lúc nghĩ đến tình cảm riêng tư. Nhưng là một người đàn ông, tâm ý của anh đối với Hứa Hủ càng chắc chắn và mãnh liệt hơn trước. Dù anh không lập tức vạch trần sự thật, nhưng cũng là lúc khiến cô ý thức ra sự thật.
Liếc qua đôi vai mảnh mai của Hứa Hủ, Quý Bạch nói: “Em mặc ít như vậy không lạnh sao?” Không đợi cô trả lời, anh đưa cánh tay từ sau lưng lên vai Hứa Hủ...
“Sếp!” Một giọng nói vui vẻ vang lên từ đầu hành lang, Đại Hồ sải bước dài đi ra khỏi bóng tối: “Em đợi mãi không thấy sếp về phòng, Hứa Hủ cũng ở đây à?”
Quý Bạch buông thõng cánh tay đang ở trong không trung, thần sắc anh thản nhiên như thường lệ.
***
Quý Bạch tắm xong đã hơn hai giờ sáng. Vừa lên giường, anh liền nghe thấy tiếng Đại Hồ ở giường đối diện: “Sếp, anh và Hứa Hủ yêu nhau đấy à?”
Quý Bạch gối hai tay ra sau gáy, khóe mắt và khóe miệng anh đều cong lên: “Bây giờ tôi đang chuyên tâm phá án, làm gì có những chuyện như chú nghĩ?”
Đại Hồ: “Ờ. Vừa rồi em nhìn nhầm, em còn tưởng sếp định ôm Hứa Hủ, bị em phá rối.”
Quý Bạch cười cười, không lên tiếng.
Một lúc sau, Đại Hồ lại mở miệng: “Không phải thì tốt. Hai hôm trước, Tiểu Tạ ở phòng hồ sơ của Cục hỏi thăm em về Hứa Hủ. Cậu ta nói nếu Hứa Hủ chưa có bạn trai, cậu ta sẽ theo đuổi cô ấy. Vậy thì em có thể cho cậu ta câu trả lời chắc chắn rồi.”
Quý Bạch im lặng vài giây, từ tốn đáp: “Chú hãy nói với cậu ta, Quý Bạch cũng muốn theo đuổi, bảo cậu ta hãy suy nghĩ cho kỹ.”
Đại Hồ ngớ ra một giây rồi bật cười ha hả. Quý Bạch cũng mỉm cười, một lúc sau anh nói: “Hứa Hủ da mặt mỏng, chú đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy.”
“Em biết rồi.”
Ở phòng bên cạnh, lúc Hứa Hủ đi vào, ngoài hành lang vẫn để lại ngọn đèn dịu dàng cho cô. Diêu Mông nằm cuộn người trên giường, mặt vùi vào gối. Xem ra cô đã ngủ say.
Hứa Hủ lặng lẽ lên giường đi ngủ.
***
Sáng sớm ngày hôm sau, cảnh sát hình sự huyện Hưởng Xuyên nhận được tin: ‘Anh Lỗ’ sẽ xuất hiện ở một thôn làng thuộc huyện Từ Nguyên cách vài trăm cây số. Quý Bạch làm tổng chỉ huy tổ hành động, dẫn toàn bộ cảnh sát, đi thẳng đến huyện Từ Nguyên.
Trong quan niệm của Quý Bạch và Hứa Hủ, vụ án chưa kết thúc, tình cảm nam nữ tạm gác sang một bên. Vì vậy khi gặp nhau, bọn họ rất tự nhiên quay về khuôn mẫu cộng sự ăn ý hiệu su