Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2360 lượt.
ậy. (Trừ kẻ tình nghi, Hứa Hủ có thể nghĩ đến kẻ tình nghi 24/24.)
Buổi chiều hôm nay, Lão Ngô thay Quý Bạch triệu tập cuộc họp toàn đội. Lão Ngô nói: “Bên Quý đội đã phá án rồi...”
Hứa Hủ lại nghĩ đến Quý Bạch, nghĩ đến vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt sắc bén của anh mỗi khi tra hỏi tội phạm.
Những lúc như vậy, trông anh đẹp trai vô cùng.
Sau đó, Hứa Hủ bị điểm danh.
“Đại Hồ, Hứa Hủ, Công an tỉnh yêu cầu tăng thêm nhân lực để giải quyết vụ án này. Cục trưởng chỉ đích danh hai cô cậu đi chi viện Quý đội.”
***
Đại Hồ và Hứa Hủ đến huyện Hưởng Xuyên vào lúc nửa đêm. Đại Hồ là trinh sát lùng bắt tội phạm hàng đầu, Hứa Hủ là chuyên gia tâm lý. Việc an ủi tâm lý người bị hại rất quan trọng, vì vậy hai người mới được cử đi.
Đón tiếp bọn họ là một chàng trai trẻ: “Quý đội đang họp với Tô đội. Diêu Mông bị thương nên nghỉ ngơi ở phòng.”
Lúc Hứa Hủ còn đang trên đường tới huyện Hưởng Xuyên, Quý Bạch vừa kết thúc cuộc họp. Mọi người thở phào, cuối cùng có thể về nhà ngủ một giấc, ngày mai tiếp tục cuộc chiến đấu mới.
Tô Mục nói: “Mấy ngày nay Quý đội không có một giấc ngủ ra hồn, chú hãy sớm lên gác nghỉ ngơi đi.”
Tòa nhà cảnh sát huyện được xây dựng vào thập niên 90 của thế kỷ trước. Lúc đó thịnh hành để mấy phòng nghỉ dành cho khách ở tầng trên cùng, dùng làm nơi tiếp đón lãnh đạo. Quý Bạch và Diêu Mông mỗi người ở một phòng đôi.
Quý Bạch mỉm cười gật đầu: “Tôi ở lại đây một lát rồi đi sau.”
Mọi người nhanh chóng ra về, Quý Bạch ngồi một mình trong văn phòng trống, nhắm mắt chờ đợi.
Cô gái nhỏ tối nay đến nơi này.
Liệu cô có biết anh đang đợi cô?
***
Anh chàng cảnh sát trẻ tuổi không dẫn Đại Hồ và Hứa Hủ đi văn phòng, mà trực tiếp đưa bọn họ lên phòng nghỉ: “Cuộc họp đã kết thúc, mọi người cũng về nhà rồi. Anh chị nghỉ ngơi trước đi.”
Đại Hồ thò đầu vào trong phòng: “Quý đội vẫn chưa về. Hứa Hủ, gặp Diêu Mông, cô nhớ truyền đạt sự quan tâm của mọi người. Bây giờ muộn quá rồi, ngày mai tôi sang thăm cô ấy sau.”
Hứa Hủ gật đầu.
Hứa Hủ rón rén đi về phòng. Trong phòng tối om, cô bật đèn ngoài hành lang, phát hiện giường của Diêu Mông trống không.
Hứa Hủ đặt hành lý, trải giường đâu vào đấy, Diêu Mông vẫn chưa quay về. Hành lang bên ngoài không một tiếng động, xem ra Quý Bạch cũng chưa về phòng.
Hứa Hủ muốn lên giường đi ngủ nhưng đầu óc cô vô cùng tỉnh táo, cô lại cảm thấy hơi nhớ anh. Cuối cùng, Hứa Hủ không nhịn được, thay quần áo chỉnh tề, rút từ túi xách một tập tài liệu, tùy tiện khoanh tròn mấy thông tin nhiều khả năng có giá trị đối với vụ án. Sau khi ngụy trang xong xuôi, cô đứng dậy đi xuống dưới nhà.
Bây giờ đã là nửa đêm, bầu trời ở huyện nhỏ trong vắt, các vì sao xán lạn. Cả tòa nhà chỉ có một gian phòng còn bật đèn sáng. Ánh đèn hắt ra ngoài lành lang tối om, nơi đó cũng không một tiếng động. Tim Hứa Hủ đập thình thịch, cô vô thức rảo bước thật nhanh. Nhưng vừa đi qua cửa sổ, vô tình đưa mắt vào bên trong, Hứa Hủ lập tức dừng bước.
Văn phòng lớn chìm trong ánh đèn dịu dàng. Qua nhiều mặt bàn lộn xộn, Hứa Hủ nhìn thấy Quý Bạch ngồi trước chiếc bàn gần bờ tường. Anh nhắm mắt, gương mặt tuấn tú ngả vào thành ghế da, lồng ngực anh bình ổn phập phồng. Xem ra anh đã ngủ say. Diêu Mông đang quỳ một chân trước mặt Quý Bạch, chỉ cách anh một bước. Cô nhìn anh chăm chú.
Diêu Mông mặc áo sơmi trắng quần đen, mái tóc dài như dải lụa xõa xuống bờ vai. Gương mặt nghiêng của cô rất xinh đẹp, ánh mắt sáng lấp lánh.
Hứa Hủ vừa định lên tiếng chào hỏi Diêu Mông, liền nhìn thấy Diêu Mông từ từ cúi thấp mặt, áp sát bàn tay đang buông thõng xuống cạnh ghế của Quý Bạch. Từ góc độ của Hứa Hủ, trông Diêu Mông như dán mặt vào mu bàn tay của anh, nhưng tựa hồ vẫn còn một chút khoảng cách.
Tư thế của Diêu Mông vừa hèn mọn vừa thành kính, cũng đầy vẻ ái mộ.
Duy trì tư thế này vài giây, Diêu Mông đứng dậy, rón rén rời khỏi văn phòng. Gương mặt cô chứa nhiều tâm sự nên cô không nhìn thấy Hứa Hủ đang đứng bên cửa sổ. Cô rẽ sang một hành lang khác đi lên tầng trên.
Hứa Hủ trầm mặc trong giây lát rồi đẩy cửa vào phòng. Lúc quay người, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô tiện tay khóa trái cánh cửa.
Viền mắt Quý Bạch hõm xuống, cằm lún phún râu. Chắc anh mệt mỏi đến cực điểm nên mới ngủ say như vậy?
Hứa Hủ kéo một chiếc ghế, ngồi đối diện Quý Bạch. Hai tay cô đặt ngay ngắn trên hai thành ghế, cô ngắm nhìn anh với vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Một lúc sau, ngón tay phải của cô bắt đầu gõ nhẹ lên thành ghế theo thói quen.
Gõ đến lần thứ 142, Hứa Hủ đột nhiên thu tay về.
Cô đứng dậy đi đến bên cửa sổ ngó nghiêng. Xác định không có người, cô lại quay về trước mặt Quý Bạch. Tim cô đập nhanh như tiếng trống dồn, mặt nóng đến mức phảng phất bùng cháy một ngọn lửa. Hứa Hủ biết rất rõ chuyện cô sắp làm là không đúng, tương đương hành vi quấy rối, thế nhưng...
Cô hết sức nhẹ nhàng, cầm một tay Quý Bạch, đưa lên miệng, chạm nhẹ môi vào mu bàn tay anh.
Ừm, cảm giác khá hơn nhiều.