Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1345 lượt.

khổ rời đi.
Sau khi cô rời đi, ông Tô mới thở dài, mắt cũng hơi đỏ lên. Hướng Huy ở bên ngoài cũng nghe được một chút động tĩnh, bây giờ đi vào, "Chủ tịch Tô, tiểu thư cũng không phải tùy hứng, chỉ là cô ấy sợ ông chịu uất ức. . . . . ."
Chuyện ông Tô té xỉu, người nhận được tin tức cũng không ít, hơn nữa những ngày qua ông Tô vẫn không xuất hiện tại công ty, nếu như xuất hiện ở tiệc rượu lần này, nhất định sẽ có rất nhiều người mà trước kia ông Tô đã đắc tội sẽ làm khó ông, nhưng ông Tô lại là một người mạnh mẽ, sẽ không làm con rùa đen rút đầu trốn tránh những người này.
Nếu như ông Tô không tham dự, vậy thì càng để cho người khác gièm pha.
Nhưng Tô Tử Duyệt xuất hiện lại khác, những người đó làm khó một cô gái, thì lại là thể hiện bọn họ thiếu giáo dục...
Đương nhiên ông Tô biết những thứ này, cũng là bởi vì biết, mới có thể khó chịu như thế. Ông một lòng muốn bảo vệ Tiểu Duyệt, nhưng không nghĩ đến bây giờ ngược lại là Tiểu Duyệt bảo vệ mình.
"Đến lúc đó cậu đi cùng Tiểu Duyệt đi." Mặc dù lòng ông có chút chua xót, nhưng cũng cảm thấy an ủi, cháu gái của ông, không phải hạng người vô dụng, thật sự ông không cần lo lắng cho cô, bởi vì nội tâm của cô, đủ kiên cường.
" Nhất định tôi sẽ quan tâm tiểu thư, xin Chủ tịch Tô yên tâm."
********************************************************
Tô Tử Duyệt đi cùng với Hướng Huy tới tiệc rượu, cô phải trang điểm đậm hơn mọi khi, đây không phải là chỗ dành cho người mới, đồng thời trang điểm đậm thì có khí thế một chút, cô cũng không phải là thế yếu, tội gì làm cho mình có bộ dạng điềm đạm đáng yêu. Hướng Huy ở bên cạnh cô, một mực giới thiệu cho cô thân phận của những người khác. Mà người khác thấy Hướng Huy, lại hướng mắt nhìn cô, tìm tòi nghiên cứu lại nhiều hơn mấy phần. Đối với Hướng Huy, phần lớn mọi người đều biết, dù sao quanh năm vị này đi theo ông Tô, có người không chỉ một lần muốn Hướng Huy chuyển đến, nhưng đều bị cự tuyệt, điều này cũng làm cho Hướng Huy bị chú ý không ít. Trên thế giới này, vĩnh viễn không thiếu người bán chủ cầu vinh, vĩnh viễn thiếu loại người cùng sinh cùng tử với ông chủ. Hướng Huy đã có thể đại diện cho công ty Tô thị, vì vậy cô gái bên cạnh Hướng Huy, cũng không khó suy đoán, cháu gái duy nhất của ông Tô, dù chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người, bây giờ cũng có thể biết thân phận của cô.
Tô Tử Duyệt cũng không định chủ động, chỉ là thỉnh thoảng cùng người khác nói đùa.
"Đó là cháu gái ông Tô?"
"Nghe nói ông Tô bị bệnh? Bị bệnh nghiêm trọng lắm mới có thể để cho cháu gái ông ta đến để mất thể diện."
"Đến đây để mất thể diện, đây rõ ràng là treo giá. . . . . ."
"Chiêu này của ông Tô không biết có thể thành công hay không, lão già kia, đến mánh khóe bán cháu gái cũng sử dụng..."
"Ai biết được? Có lẽ thật sự bệnh cũng không nhẹ..."

Những lời này, âm thanh không cao không thấp, lại vừa vặn có thể để cho cô nghe thấy. Hướng Huy có chút lo lắng nhìn cô, cô lại cười cười, sau đó đi đến chỗ hai người đang nói chuyện kia, Hướng Huy vẫn nháy mắt với cô, để cô từ biệt rời đi. Rõ ràng đây là cố ý nói để kích thích cô, nếu như cô bị lừa, thật sự lý luận với người ta, sợ rằng ngày mai chính là chuyện cười của cô, người khác sẽ bôi nhọ cô các loại.
Cô đi đến chỗ Hạ Thành Vân ở trước mặt, cười vui vẻ với bên kia một tiếng, "Chào chú Hạ, ông nội bảo cháu nhất định phải tới chào chú một tiếng, dù sao người mang tiệc sinh nhật của mình biến thành tiệc rượu từ thiện lớn giống như chú không nhiều lắm, chúng ta cũng nên học tập chú Hạ, vừa góp tiền cho công trình hi vọng, vừa giúp đỡ hàng ngàn hàng vạn sinh viên, việc thiện như vậy, khiến vãn bối rất là bội phục."
Lúc Hạ Thành Vân nghe được nửa câu đầu còn cười, đến nửa câu sau sắc mặt lại thay đổi. Ông ta thật sự là làm từ thiện ngụy trang khi tổ chức tiệc rượu sinh nhật, đây là mang tiệc sinh nhật biến thành tiệc rượu từ thiện, hơn nữa cô còn nói ông ta thiện tâm như thế, đợi lát nữa quyên tiền ông ta lại không lấy ra một số tiền lớn, căn bản là không xuống đài được.
Hạ Thành Vân cười lạnh, "Không biết ái tâm* của ông Tô là bao nhiêu?"
"Dĩ nhiên tình yêu* của ông nội tôi là vô cùng rồi, thân thể ông không tốt lắm, nhưng vì để không làm mất hứng của chú Hạ, bảo tôi nhất định phải chào hỏi chú Hạ trước, như vậy tình yêu còn chưa đủ sao?" Cô cười cười, làm bộ như không biết trong lời nói của Hạ Thành Vân có hàm nghĩa.
*aixin: ái tâm, tình yêu. Ái tâm ở đây có thể hiểu là hảo tâm, thiện tâm (ặc, đây là cách hiểu của ta J)
Hạ Thành Vân nhìn cô, quả nhiên cùng một dạng đáng ghét như ông Tô, "Vậy Tô tiểu thư vẫn nên ở bên cạnh ông Tô nhiều hơn, để cho ông ấy khôi phục sớm, ta thấy tình trạng của ông Tô cũng không tốt lắm, nếu như không cẩn thận..."
"Cám ơn chú Hạ quan tâm, nếu như ông nội mà biết chú quan tâm ông như vậy, nhất định sẽ khỏe rất nhanh, nói không chừng ngày mai sẽ xuất viện." Cô còn duy trì nụ cười ngọt ngào.
Chẳng qua là cảm thấy thù hận này hình như có tính lây lan và theo thói quen, vốn chỉ là chuyện của Hạ Thiế


Pair of Vintage Old School Fru