Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
ông thể nghi ngờ, một khi đã như thế, điều anh nghi ngờ kia, tất nhiên không tồn tại.
Nếu đã quyết định, như vậy cứ thế đi, không cần thiết phải lo lắng và khó chịu.
Khi Giang Dực đi, vẻ mặt Tô Tử Duyệt cũng thay đổi đôi chút, bây giờ cô không quay mặt về phía anh, rất thoải mái, cô còn sợ anh sẽ tức giận. Cô ngồi ở sô pha một lúc lâu, mới vươn tay, sờ môi mình. Thật sự cô không nghĩ, anh lại hôn mình.
Lập tức, cô theo cái hôn kia khôi phục lại tâm trí.
Ngày hôm qua ông nội khuyên cô về nghỉ ngơi, không cần trông ở trong bệnh viện, nhân cơ hội này, cô mới về đây. Nói trong điện thoại thì không tôn trọng nhau, cô phải tự nói cho Giang Dực, cô phải rời khỏi nhà vài ngày, bởi vì chăm sóc ông nội. Đợi lát nữa cô còn phải chạy nhanh tới bệnh viện, cô đoán, nếu hôm nay mình không tới bệnh viện, với tính cách của ông, nhất định đòi xuất viện ngay lập tức, ông nội chính là người như vậy. Bất kể người khác khuyên bảo ra sao, ông cũng chịu thua trước số phận, chỉ cần ông còn hơi thở, chắc chắn sẽ trở về công ty, tiếp tục chuyện phiền phức kia.
Nhưng nàng không thể để kệ như vậy, trên thế giới này, có lẽ chỉ có cô mới khuyên bảo được ông lão cố chấp ấy.
Cô thu dọn một chút, mới ra khỏi nhà.
Trong một khoảng thời gian dài, cô rất ghét ông lão kia, nhất là sau khi biết nguyên nhân cha mẹ mình chết. Cô hận ông lão ấy quá cố chấp, nếu không phải ông, sao cô lại giống bây giờ, vừa sinh đã không có cha, sau đấy là người mẹ thần kinh không bình thường. Là ông nội cố chấp phạm sai lầm, nếu không phải ông ngoan cố ngăn cản Tô Mặc Xuyên và Hạ Thiến Vân, Tô Mặc Xuyên sẽ không chết, Hạ Thiến Vân sẽ không hận nhà họ Tô như vậy, đương nhiên sẽ không giữ lại Hạ Ngữ Đình cám dỗ bạn trai cô.
Một khoảng thời gian dài, cô cho rằng mọi chuyện đều xuất phát từ ông nội.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô lại cảm thấy ông nội rất đáng thương. Đặc biệt là khi cô thấy một mình ông nội đứng bên cửa sổ, cô nghe nói người cha của cô, nhảy xuống từ chính cửa sổ ấy mà tự vẫn. Cô thấy ông nội lúc đó, chỉ như cái bóng, cô có thể cảm nhận sự cô đơn của ông.
Có lẽ ông thật sự đã sai, hoàn toàn sai lầm, nhưng con trai độc nhất tự sát, không phải đó là sự trừng lớn nhất đối với cuộc đời ông rồi sao, một khi đã vậy, vì sao còn phải oán trách ông nữa?
Sau lúc đó, cô thử thăm dò ông, biết được ông dành hết tình yêu thương cho mình, sao cô có thể oán hận người dành toàn bộ tình thương cho mình được chứ?
Cô tự nói với mình, chỉ cần nhớ kỹ ông nội là người yêu thương cô nhất trên thế giới này là được, về phần khác, tất cả không liên quan tới cô.
Tô Tử Duyệt hoàn toàn không đoán sai, cô vừa tới bệnh viện, liền nghe thấy hướng Huy đang khuyên ông nội, ông yêu cầu xuất viện. Cô vẫn nghĩ ông nội đã đồng ý một lần vì cô. Cô đi vào trong phòng bệnh, ý bảo trợ lý Hướng đi ra ngoài trước, bởi cô muốn nói chuyện với ông nội một chút. Hướng Huy thấy cô tới thật sự thở phào nhẹ nhõm, tính tình ông Tô bướng bỉnh còn hơn con trâu, bất kể khuyên bảo như thế nào, ông cũng làm như không nghe thấy, kiên trì chuyện muốn làm, người khác chỉ có thể trơ mắt nhìn. Chỉ là vị Tô tiểu thư này tuyệt đối là cái không ngờ trong những cái không ngờ.
"Ông nội nói chuyện không tính toán gì hết, rõ ràng đã đồng ý với con không tùy tiện xuất viện, bây giờ là đang làm gì?" Cô mặt mày tươi cười, giống như đang nói đến một chuyện nhỏ, rất nhỏ mà thôi.
Ông Tô thở dài, tình trạng bây giờ của công ty, ông không trở về trấn giữ thì sao có thể yên tâm. Tô Tử Duyệt biết rõ ông nghĩ đến cái gì nhưng cũng biết, coi như ông ông trở về, cũng không có bao nhiêu tác dụng, chỉ là bị nhân viên quá hốt hoảng làm cho phiền lòng thêm mà thôi, tình trạng bây giờ của ông không thích hợp xử lý những thứ đó.
"Tiểu Duyệt, hiện tại công ty. . . . . ."
"Ông nội." Tô Tử Duyệt cắt đứt lời của ông, "Ở trong lòng con, không có gì có thể quan trọng hơn thân thể của ông, cho dù một tay ông sáng lập ra công ty, cũng không quan trọng bằng thân thể của ông nội."
Sắc mặt của ông Tô càng thêm khó coi, "Không phải con không thích những nơi như thế sao? Đi đến đấy làm gì?"
"Đúng là trước kia không thích lắm, nhưng đột nhiên bây giờ lại cảm thấy rất hứng thú, nhất là còn có thể mặc dạ phục đẹp đẽ, rất tốt."
"Nếu như con thật sự muốn đi, có thể đi cùng ông."
"Không cần, con muốn biết, thời điểm ông không có ở đây, người khác sẽ cư xử với con như thế nào, nếu như ông đi, vậy thì con có thể thấy được thái độ thực sự của người khác đối với con sao?"
"Càn quấy."
"Ông nội..." Cô làm nũng, hơn nữa thể hiện, nếu như ông không đồng ý, thì cô không cho ông xuất viện. Tối nay để cô đến tiệc rượu chơi đùa một chút, ngày mai cô sẽ để cho ông xuất viện, tuyệt đối không ngăn cản.
Tất nhiên ông Tô không chịu, nhưng cũng không chịu được sự dây dưa đến chết của cô, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Cô hưng phấn cười, "Thật tốt quá, ông muốn ăn cái gì, con đi mua?"
Ông Tô lườm cô một cái, lúc này cô mới vẻ mặt đau