Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341375
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1375 lượt.
ười một cái, sau khi bỏ qua điện thoại di động, cũng không suy nghĩ những chuyện nhàm chán này rồi.
************************************************
Vào cuối tuần Diệp Tiêu Tiêu và Tô Tử Duyệt cùng đi bệnh viện, bác sĩ Hoàng làm kiểm tra cho Tô Tử Duyệt. Sau khi đi ra, Diệp Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm đám đàn ông đi theo vợ của mình kia, lại nhìn Tô Tử Duyệt một cái, "Cậu nhìn xem, cậu thật đáng thương, ưỡn bụng tới bệnh viện kiểm tra, ba đứa bé căn bản cũng không xuất hiện."
Tô Tử Duyệt rất nhanh nhìn eo, "Tớ ưỡn bụng nơi nào hả ?"
Cô không nghi ngờ bộ dáng của mình, nếu như cô không nói, có ai biết cô đã mang thai.
"Cậu cứ giả vờ đi, một đống tuổi, còn giả bộ thiếu nữ."
"Giả bộ thiếu nữ không phải bản lĩnh, giống như được trang bị, lại có người tin, đây mới là bản lĩnh. Diệp Tiêu Tiêu, cậu thừa nhận đi, cái này là cậu ghen tỵ, ghen tỵ trắng trợn."
"Thôi đi, tớ ghen tỵ cậu cái gì?"
"Cậu ghen tỵ tớ có người yêu lớn lên đẹp trai, tính tình được, phẩm chất tốt đẹp đáng làm chồng tốt."
Diệp Tiêu Tiêu hung hăng vỗ cô một chút, "Cậu khen đi, tận tình khen đi. . . . . ."
"Sự thật mà thôi." Mặt Tô Tử Duyệt có ý cười, nhưng cố tình nói không chút để ý.
"Như đã nói qua, chừng nào thì cậu đem anh ấy biến thành chồng cậu?"
"Cậu nghĩ làm gì?"
"Tớ đang suy nghĩ tớ phải chuẩn bị bao nhiêu bao tiền lì xì, cậu cho rằng tớ đang suy nghĩ gì?"
". . . . . ."
Từ bệnh viện đi ra ngoài không đến bao lâu, họ cùng đi ăn cơm, Diệp Tiêu Tiêu cảm giác mình bị Tô Tử Duyệt nô dịch nhiều năm, tìm nơi tâm lý cân bằng, vì vậy cưỡng chế yêu cầu Tô Tử Duyệt tự cho chính mình ăn bữa tiệc lớn, về phần ăn cái gì, do bản thân Diệp Tiêu Tiêu lựa chọn. Tâm tình Tô Tử Duyệt rất tốt, không phản bác đề nghị Diệp Tiêu Tiêu một chút.
Họ ngồi ở bàn ăn gần cửa sổ, Diệp Tiêu Tiêu nhìn hoàn cảnh như vậy, cảm thấy có thể thỏa mãn tư tưởng nhỏ của mình rồi.
Ăn cơm một lát, Diệp Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm Tô Tử Duyệt, giống như nghĩ tới điều gì, nhíu mày, "Thế nào vừa nghĩ tới cậu phải kết hôn sinh con, trong lòng tớ mơ hồ có chút khổ sở?"
Tô Tử Duyệt khoa trương nở nụ cười, "Cậu sẽ không yêu tớ chứ?"
"Ánh mắt của tớ kém như vậy sao?" Diệp Tiêu Tiêu khó được liếc mắt, "Có lẽ sợ về sau cậu có chồng và con gái, sẽ thấy chúng ta không thể giống như bây giờ, một cú điện thoại, lập tức ra ngoài, đi dạo phố xem phim, cùng nhau nói náo. . . . . ."
"Yên tâm, tớ nhất định sẽ không."
"Đứa bé của cậu khóc muốn mẹ thì cần cậu chăm sóc, chẳng lẽ cậu có thể bỏ lại nó ra ngoài theo tớ?"
Tô Tử Duyệt nghĩ đến hình ảnh đó, một đứa bé khóc ở trước mặt mình, cảm thấy hốt hoảng , "Vậy cậu có thể tới nhà tớ, theo tớ chăm sóc đứa trẻ. . . . . ."
Diệp Tiêu Tiêu, ". . . . . ."
"Quyết định như vậy, rốt cuộc tìm được chỗ tốt của người độc thân như cậu rồi, ngàn vạn lần đừng lãng phí."
"Mặt cậu có thể dày như vậy sao?"
Tô Tử Duyệt hất cằm lên, "Mặt của tớ luôn luôn vậy."
Tô Tử Duyệt và Diệp Tiêu Tiêu làm ầm ĩ thật lâu,rốt cuộc mới kết thúc lần đi ăn cơm này, họ tương đối hài lòng với thức ăn của quán này, Diệp Tiêu Tiêu đã nói, lần sau còn tới nơi này ăn cơm, hơn nữa nhìn Tô Tử Duyệt quẹt thẻ thì tâm tình vô cùng tốt lành.
Họ lại đi cùng nhau, lúc này mới chia ra.
***********************************************************
Tô Tử Duyệt vừa mới chuẩn bị gọi taxi, điện thoại di động liền vang lên, là một số xa lạ. Cô vốn cho là có người gọi điện thoại quấy rầy, đợi một lát sau, phát hiện chuông điện thoại di động vang lên không ngừng như cũ, lúc này mới nhận điện thoại.
Trên thế giới này, đại khái có thể nhớ kỹ hai loại người, một loại là người rất đáng yêu, một loại còn lại là kẻ rất đáng ghét, cảm xúc hoàn toàn khác biệt, lại trăm sông đổ về một biển. Chỉ nghe câu nói đầu tiên, xác định của cô liền thêm khẳng định, điện thoại Hạ Ngữ Đình gọi tới. Lập tức cô đã cảm thấy buồn cười, cô và người này không quen thuộc, thế nào cố tình ỷ lại vào cô !
"Tô Tử Duyệt, tôi có chút chuyện muốn nói cùng cô một chút, chúng ta nói chuyện một chút đi!"
Cảm giác bị người gây sự áp bức, cho dù với di động cũng khiến Tô Tử Duyệt theo ý thức nhếch khóe miệng, "Xin lỗi, tôi không có hứng thú cùng cô tán gẫu, cũng cảm thấy chúng ta không có gì để nói chuyện."
"Vậy cũng không nhất định." Hạ Ngữ Đình cười ra tiếng về phía điện thoại di động, "Tô Tử Duyệt, cái này là cô sợ sao?"
"Kích thích tôi... chẳng qua tôi cảm thấy, không cần lãng phí thời gian cùng người không liên quan."
"Có phải lãng phí thời gian hay không, cô và tôi gặp mặt chẳng phải sẽ biết?"
Tô Tử Duyệt nhếch môi, "Tôi đã nói, tôi cùng với cô gặp mặt, không có hứng thú."
"Tô Tử Duyệt, xin quẹo trái, nhìn về phía đối diện."
Theo bản năng, cô thật làm như vậy, vì vậy thấy Hạ Ngữ Đình ở đường cái đối diện, Hạ Ngữ Đình giơ điện thoại ở trong tay, lại vẫn lắc lắc về phía cô, giống như đang kêu. Lông mày Tô Tử Duyệt chau lại càng sâu, không phải lộ ra vẻ u sầu, mà là vẻ chán ghét. Cô không khỏi nghĩ đến, đến tột cùng mới vừa rồi Hạ Ngữ Đình nhìn