Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.

đến mình, hay vẫn đều đi theo mình?
Một người vẫn đi theo mình, điều này khiến người ta không khỏi không thoải mái.
Tô Tử Duyệt đứng tại chỗ không nhúc nhích, một lát sau, Hạ Ngữ Đình đứng ở trước mặt cô, "Thật ra thì có một số việc vốn không có ý định nói cho cô biết, chỉ là nếu chúng ta trùng hợp gặp nhau như thế, tôi cảm thấy vẫn có nghĩa vụ nói cho cô biết, nếu không tôi sẽ băn khoăn trong lòng."
Tô Tử Duyệt đáp lại nụ cười lạnh của mình. Này Hạ Ngữ Đình, không thể buộc mình không đi nghe những thứ chuyện không cho mình vui vẻ kia, nhất định là chuyện không vui, nếu không Hạ Ngữ Đình sẽ không vui vẻ như vậy.
Họ giống nhau đều không có tìm một địa điểm, chỉ là tùy tiện ngồi ở một bên bồn hoa, nhìn lẫn nhau.
"Nói đi." Tô Tử Duyệt dừng một chút, "Thời giờ của tôi có thể có hạn."
Hạ Ngữ Đình cười quyến rũ đến cực điểm, "Trong khoảng thời gian này giám đốc Tô rất nhàn nhã chứ?"
Tô Tử Duyệt nhíu mày, nhưng chỉ nhìn Hạ Ngữ Đình, cũng không mở miệng.
"Là nên nhàn nhã." Hạ Ngữ Đình khẽ mỉm cười, "Dù sao cũng chuẩn bị muốn bán công ty, có thể không nhàn nhã sao?"
Tô Tử Duyệt mở to hai mắt nhìn Hạ Ngữ Đình, động tác này rõ ràng khiến Hạ Ngữ Đình cảm thấy hài lòng, "Thế nào, cô không biết phải không?"
Tô Tử Duyệt không vui biết rõ Hạ Ngữ Đình tới tìm mình, nhưng không có nghĩ đến sẽ ném ra quả bom tấn như vậy, cô chưa bao giờ nghĩ tới, ông nội sẽ bỏ được đem bán công ty đi, điều này sao có thể, đầu tiên cô cảm thấy kinh ngạc, ngay sau đó lại cảm thấy hoài nghi, lời nói từ trong miệng Hạ Ngữ Đình nói ra ngoài, thế nào cũng phải giảm giá một chút.
Vẻ mặt Tô Tử Duyệt bị Hạ Ngữ Đình để ở trong mắt, nụ cười của Hạ Ngữ Đình không giảm, "Cô không hiếu kỳ là ai muốn thu mua sao?"
Cô ngưng mi, "Là ai ?"
"Thân phận của người này thôi, tin tưởng cơ cũng rất rõ ràng,người duy nhất nối nghiệp nhà họ Giang - Giang Dực, sẽ không cảm thấy xa lạ chứ?"
Tô Tử Duyệt khẽ cứng đờ, "Không thể nào."
"Làm sao lại không thể nào ? Nhà họ Giang cái gì cũng không kém, còn kém một cái căn cứ nguyên vật liệu gia công giống như nhà họ Tô các người vậy, kể từ đó, dây chuyền sản nghiệp nhà họ Giang thật có thể chân chính có tạo thành một thể rồi, lấy tài lực nhà họ Giang, kiêu ngạo đầu tư trên cơ sở trụ cột ở tại nhà của cô, tự nhiên làm ít công to."
Tô Tử Duyệt hé mắt, "Đừng tưởng rằng cô nói như vậy, tôi sẽ tin tưởng cô."
"Có tin hay không là chuyện của cô, chỉ là lời của tôi nói đều là sự thật thôi."
"Cô tốt bụng nói cho tôi biết?"
"Tô Tử Duyệt, cô đừng đùa như vậy, rất rõ ràng, tôi cho cô biết như vậy, là để cho cô không vui. Biết người mình yêu kia, tính toán thu mua công ty nhà mình, tâm tình như vậy, chỉ là suy nghĩ một chút, đã đủ làm cho người ta hưng phấn."
Tô Tử Duyệt nhắm hai mắt lại, khống chế được tâm tình của mình bị lời nói này làm khó chịu, "Cám ơn cô báo cho, tôi đã biết, không theo cùng nữa."
Hạ Ngữ Đình nhún nhún vai, tùy ý làm một động tác. Sau khi Tô Tử Duyệt rời đi, Hạ Ngữ Đình mới lắc đầu cười : lúc này mới chỉ là bắt đầu, cảm thấy đau khổ sao?
Chuyện xấu một lần không thể nói xong, không có lo lắng nhiều như vậy, được một lần nói một chút, kích thích lòng của người ta, cuối cùng áp đảo đối phương, lúc này mới chơi thật tốt.






Tô Tử Duyệt ngồi lên xe taxi thì điện thoại di động lại vang lên, cô nghĩ tuyệt đối không nghe điện thoại, bất cứ là ai gọi tới. Khi tài xế xe taxi dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn cô lần thứ ba thì rốt cuộc cô nhịn không nổi nữa, đưa tay vào trong túi. Người tài xế kia cũng nhìn thấy động tác của cô, than thở mở miệng, "Tức giận thì tức giận, không thể không nghe điện thoại, cô không nghe điện thoại, người khác lo lắng nhiều lắm."
Vẻ mặt cô không biểu cảm gì giương mắt nhìn tài xế kia một cái, khiến vị tài xế này theo bản năng nhếch miệng, bản thân cũng cảm giác mình xen vào việc của người khác.
Tô Tử Duyệt lấy điện thoại di động ra, sau khi thấy điện báo hiện thị là Giang Dực, cau mày do dự, có muốn nghe điện thoại hay không. Cố tình lúc này, vị tài xế này có lòng hiếu kỳ, lại nghiêng đầu nhìn cô, "Cùng bạn trai cãi nhau thôi? Gọi điện thoại vội vã như vậy, nhất định đang lo lắng cho cô, nếu như cô không nhận, anh ta nhiều lắm. . . . . ."
Không đợi tài xế nói xong, Tô Tử Duyệt nhấn phím call. Cùng lúc đó, tài xế mím môi thật thà nở nụ cười, tuổi trẻ bây giờ, khó chịu làm sao có thể so với niên đại của mình.
"Tại sao không nhận điện thoại?" Trong nháy mắt điện thoại nơi tay Giang Dực lập tức phát ra tiếng, anh có chút bội phục mình, lần đầu tiên cô không nhận thì anh lại nhấn lần đầu tiên, sau đó vẫn kéo dài, giống như đang so tài, nhất định phải gọi tới khi cô nghe điện thoại mới bằng lòng bỏ qua.
Cô không nói lời nào, ngược lại anh nở nụ cười, "Có nhớ anh hay không?"
"Không có."
Này trả lời cũng rất nhanh, "Vậy con anh có nhớ anh hay không ?"
"Nó nói nó cũng không có."
"Vậy nhanh lên một chút để cho con anh cùng anh nói điện thoại ."
Tô Tử Du