Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Nếu Ta Ngoảnh Lại Nhìn Nhau

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1379 lượt.

hẹ nhàng cười một tiếng, không có ý định trêu chọc cô, "Thế nào một người ở chỗ này, nhìn qua bộ dạng tâm sự nặng nề?"
"Làm sao anh ở chỗ này?" Chẳng những cô không trả lời, ngược lại ném cái vấn đề này cho anh ta.
"Tôi ở nơi này còn không phải bởi vì cô ở chỗ này." Anh nhìn dáng vẻ cô cau mày bất mãn, cười đến không có ý tốt, "Cô đang nghị gì đây! Chỉ là tôi nhìn thấy cô đứng ở chỗ này, sợ cô nghĩ không ra, lúc này mới đi tới, tôi là người trời sinh tương đối thiện lương. . . . . ."
"Đó chính là anh suy nghĩ nhiều."
"Tôi thấy chưa chắc, tôi thấy sắc mặt cô không tốt lắm, ánh mắt lóe lên, hình như tràn đầy tâm sự, ừ, người trẻ tuổi phải có dáng vẻ người tuổi trẻ, không thể sống phải đè nén như vậy."
"Anh nhìn lầm rồi, sắc mặt tôi không tốt lắm bởi vì hiện tại tôi có chút lạnh, ánh mắt của tôi lóe lên là bị gió thổi ."
"Thật sao?"
"Dĩ nhiên." Cô cười một cái, "Trần thiếu phải đang bồi khách dùng cơm chứ? Tôi không quấy rầy, hẹn gặp lại."
Trần Mậu Thanh cười gật đầu, chỉ là mặc dù tươi cười, lông mày cũng cau lên trên, rõ ràng nhìn qua dáng vẻ nhu nhược không chịu nổi, tại sao lại làm cho người ta cảm thấy một sự dẻo dai mãnh liệt, thật sự kỳ quái.
Khi còn bé học qua bài khoá ngày đó, quân làm thành bàn thạch, thiếp làm thành bồ vi, hiện tại rốt cuộc có ấn tượng với bồ vi, thì ra là loại cảm giác này.
*******************************************************
Lúc Tô Tử Duyệt về đến nhà, ông nội còn chưa có trở về, cô nằm ở trên giường mình, nghĩ sẽ ngủ ngon một giấc, lại không thể nào ngủ được, vì vậy thôi, lấy điện thoại di động ra xem tiểu thuyết.
Cô xem tiểu thuyết có một đặc điểm, trừ hành văn đặc biệt tốt hoặc khúc dạo đầu đặc biệt có cảm giác, cô thích xem ngay từ đầu nam nữ chính tranh cãi hoặc cuộc sống không như ý. Trước kia Diệp Tiêu Tiêu hết sức xem thường cô, nhận định tâm lý cô là loại rất không bình thường. Sau khi cô suy nghĩ một chút, cho nên cô thích như vậy, hy vọng thấy chuyện xấu nhất từ từ thay đổi , mà không phải từ mặt tốt từ từ trở nên xấu.
Cũng không biết nhìn bao lâu, nghe được tiếng vang động cơ, cô biết ông nội trở về, vì vậy để điện thoại di động xuống, chuẩn bị xuống lầu.
Ông Tô xuống xe đã nhìn thấy cháu gái bảo bối của ông, trong nháy mắt tâm tình thay đổi tốt hơn.
Tô Tử Duyệt kéo cánh tay của ông, "Gần đây ông đều trở về thật sớm."
"Không có cách nào, Tiểu Duyệt nhà chúng ta lớn nhất, Tiểu Duyệt khiến ông nội không thể mệt nhọc, ông nội dám không nghe sao?"
Tô Tử Duyệt nhướng mày, lời này nghe thế nào lòng có mấy phần chua xót !
"Đây là ông nội đang kể khổ với con."
Ông Tô lắc đầu, "Tuyệt đối không. . . . . . Không có."
Tô Tử Duyệt và ông cùng nhau vào nhà, cô suy nghĩ một chút, nếu như chính mình thử dò xét, ông nhất định sẽ biết, không bằng trực tiếp đi hỏi ông.
"Bây giờ ông nội trở về tới sớm như vậy, có phải trong công ty chuyện cần giải quyết hay không ?"
Ông Tô kinh ngạc liếc mắt nhìn cô, không biết tại sao cô lại đột nhiên hỏi như vậy, "Hiện tại hoàn hảo, sẽ không kém đi nữa."
"Ông nội, có phải người gạt con chuyện gì hay không?"
" Tiểu Duyệt muốn biết cái gì?"
Người giúp việc bưng trà lên, ông Tô để vào khóe miệng thổi một lát, uống một hớp nhỏ, đem ly trà để xuống. Tô Tử Duyệt thấy ly trà đã bị để lại trên khay trà, lúc này mới mở miệng, "Con nghe nói ông muốn đem công ty cho bán đi. . . . . . Không, chính xác mà nói, có người muốn thu cấu công ty, là như vậy ư, ông nội."
Cô chuyên chú nhìn ông.
Ánh mắt ông Tô nhìn vào hơi nóng bốc trên ly trà, một lát sau gật đầu một cái, "Ừ, ông nội lớn tuổi, không vẩy vùng nổi rồi."
Tô Tử Duyệt cắn môi dưới, trong lúc nhất thời vô cùng khó chịu.
"Ừ, Giang Dực nguyện ý thu mua công ty, chỉ là phương án cụ thể vẫn còn ở trong thảo luận. . . . . ."
Đột nhiên Tô Tử Duyệt trở nên kích động, những thứ này đều cùng lời Hạ Ngữ Đình hoàn toàn đúng
"Tiểu Duyệt." Đột nhiên giọng nói ông Tô nặng nề, "Không nên suy nghĩ bậy bạ, ra quyết định như vậy, ông nội tâm tư thục lự, đây cũng là an bài tốt nhất với công ty."
"Nhưng. . . . . ." Đó là tâm huyết nhiều năm của ông nội, hơn nữa đối phương còn là Giang Dực.
"Con cũng không cần trách Giang Dực, không có quan hệ gì với nó, là ông chủ động tìm nó, suy nghĩ của ông rất đơn giản, bán cho nó, dù sao cũng tốt hơn bị Hạ Tông Vân thu mua."
Tô Tử Duyệt sững sờ nhìn ông nội, đột nhiên có chút hiểu, ông nói đều là thật, Hạ Ngữ Đình nói cũng là thật.
Nếu như ông nội chủ động tìm Giang Dực, cô thở dài, loại cục diện này, vẫn còn






Tối hôm đó, ông Tô kể lại rất nhiều thứ với Tô Tử Duyệt, về các khốn cảnh hiện tại của công ty, vì sao cuối cùng ông lựa chọn buông bỏ, ra cái quyết định này, chính xác là phương thức tốt nhất với công ty rồi. Hơn nữa ông cũng ám chỉ, vào thời điểm này Giang Dực tiếp nhận quá khứ, quyết định đặc biệt sáng suốt cũng không tính , thậm chí mỉm cười nói, có lẽ là do cháu gái bảo bối này của ông, mới bằng lòng nhận lấy