Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
yệt cắn cắn xuống môi, thế nhưng thật liếc mắt nhìn bụng của mình, "Nó nói nó không nên cùng anh nói điện thoại rồi, ừ, chính là dùng giọng điệu ghét bỏ."
"Em bịa chuyện đi!"
. . . . . . . . . . . .
Bọn họ lấy đề tài đứa bé, lại nói chuyện một lúc lâu, chờ Giang Dực chuẩn bị cúp điện thoại thì cô lên tiếng ngăn lại, "Anh hãy thành thật nói cho em biết, anh có chuyện gì gạt em hay không?"
"Anh bảo đảm, anh tuyệt đối không có ở sau lưng em đi nhìn mỹ nữ, ừ, trai đẹp cũng không có. . . . . ."
Lòng Tô Tử Duyệt buồn bực, vì vậy cúp trò chuyện.
Nắm điện thoại di động Giang Dực chỉ cảm thấy buồn cười, lúc này có người từ trong phòng họp ra ngoài, nhìn anh đứng ở bên ngoài, nhất thời ngây ngẩn cả người. Giang Dực cũng nhìn đối phương một cái , đối phương vốn chuẩn bị đi phòng vệ sinh, giờ phút này lại ảo não tiến vào phòng họp. Lúc này Giang Dực mới hạ chân mày đang cau lại, hội nghị còn chưa kết thúc, mới vừa rồi quả thật anh bị những số liệu khô khan làm cho rất phiền, ma xui quỷ khiến liền muốn gọi điện thoại cho cô, cô lại không có nhận, vì vậy không ngừng gọi.
Cộng thêm thời gian nói chuyện, chính xác có chút đã lâu. Anh phục hồi tinh thần lại, cầm điện thoại ở trong tay, lại đi vào phòng họp.
*******************************************
Tô Tử Duyệt xuống xe taxi, lại nghĩ tới theo như lời nói của Hạ Ngữ Đình , cô rất rõ ràng, Hạ Ngữ Đình cố ý nói những lời kia để cho mình suy nghĩ lung tung, hơn nữa Hạ Ngữ Đình cũng thừa nhận mục đích vì để cho cô không vui, cô lại không có cách nào đi bỏ qua những lời đó của Hạ Ngữ Đình. Gần đây nhìn qua ông nội đích thực rất nhàn nhã, sau khi tan việc liền trực tiếp trở về, này vốn là để cho cô cảm thấy vui mừng, chỉ là liên tưởng đến lời nói Hạ Ngữ Đình, không để cho cô không suy nghĩ với hướng phương diện khác. Còn có giữa ông nội và Giang Dực, nguyên bản là có chuyện gạt cô, có phải chính là chuyện này hay không?
Nếu như vậy, đến tột cùng ông nội nghĩ như thế nào? Ông biết cô và Giang Dực ở chung một chỗ thì nhẫn tâm tát cô một cái, còn kích thích quá độ đến té xỉu, ông chưa bao giờ vô duyên vô cớ tức giận như vậy. . . . . . Chẳng lẽ ông biết Giang Dực có kế hoạch thu mua công ty Tô thị, sau đó biết cô và Giang Dực qua lại, mới có thể tức giận như vậy. Cuối cùng ông đón nhận, vì cô mà thỏa hiệp.
Đầu óc của cô hỗn loạn tưng bừng, lý trí nói cho cô biết không thể tiếp tục suy nghĩ rồi, tuyệt đối không thể, cái này sẽ làm cho cô cảm thấy lo lắng, nhưng cô cố tình không cách nào khống chế mình, không thể không tiếp tục suy nghĩ.
Mục đích của Giang Dực vì thu mua?
Cái này không thể nào, con người cô không có giá trị lớn để cho anh làm như vậy, đồng thời cô và Giang Dực qua lại trước, cô là ai anh cũng không biết, như vậy thì cái kế hoạch này của Giang Dực nguyên bản không có quan hệ gì với cô, như thế này?
Tốt nhất đều không phải, những thứ này toàn bộ đều là giả.
Cô đứng ở bờ sông thổi gió lạnh, vốn nghĩ trực tiếp về nhà, lại tạm thời sửa lại chú ý tới nơi này. Cô rất thích đứng ở bờ sông, nhất là thời điểm ban đêm, ngọn đèn dầu sáng lạng, nước gợn nhẹ nhàng, ban ngày nước sông nhìn qua bị thiếu chút cảm giác thần bí.
Cô sâu kín thở dài, không hy vọng xu hướng tiến triển của tình hình về phương hướng xấu nhất.
Cô đứng có chút lâu, đã cảm thấy một cỗ lạnh lẽo, cô không sợ lạnh, có thể chống đỡ lâu, chỉ là cô không thể không chú ý đứa nhỏ trong bụng, cúi đầu nhìn bụng của mình, chuẩn bị xoay người rời đi.
Chỉ là cô vừa giật giật, đã có người ở bên người cô lên tiếng, "Hình như tâm tình của cô không tốt lắm."
Tô Tử Duyệt quay đầu, nhìn đến một người đàn ông anh tuấn, giữa hai lông mày có chút kiên cường, ngũ quan thâm thúy, đây là một người đàn ông đẹp mắt , hơn nữa ánh mắt của anh ta biết cười. Hình như cô đã gặp qua anh ta, có mấy phần quen thuộc, chỉ là hoàn toàn không nghĩ ra.
hình như người đàn ông biết cô hoang mang, "Trần Mậu Thanh, tiệc rượu nhà họ Hạ."
Tô Tử Duyệt cười cười, rốt cuộc biết vì sao không thể nhớ anh ta, khí chất của anh ta biến hóa quá lớn, khi đó trên người có mấy phần vô câu vô thúc vô lại, dù cũng không làm cho người ta chán ghét, hiện tại bộ dạng áo mũ chỉnh tề này, cùng khi đó tưởng như hai người.
"Nhớ tới?" Trần Mậu Thanh cười cười, "Cũng may, còn không đến mức đại chúng hóa để cho cô nhớ không nổi."
"Cái này quá nghiêm trọng." Tô Tử Duyệt nhún nhún vai, "Chỉ là trí nhớ tôi không tốt lắm."
"Cái này không tốt cũng có chút phiền toái, dù sao theo tuổi tác tăng, trí nhớ nguyên bản giảm bớt, cô không phải tốc độ giảm bớt rất nhanh sao?"
Cô trợn to hai mắt, cô chỉ là thuận miệng nói, nhưng không có nghĩ đến anh ta sẽ so đo như thế.
Trần Mậu Thanh nhướng mày, "Tôi giúp cô huấn luyện một chút, tăng cường trí nhớ, ngày đó tôi mặc quần áo màu sắc gì?"
". . . . . ."
Trần Mậu Thanh lắc đầu một cái, "Thật làm cho người đau lòng, nhưng tôi nhớ ngày đó Tô tiểu thư mặc một dạ phục màu xanh nhạt."
"Tôi vừa mới nói, trí nhớ tôi không tốt lắm." Cô có chút xấu hổ.
Trần Mậu Thanh n