Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng
Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/836 lượt.
h có đến chơi không?"
Duyệt Tâm ngạc nhiên đáp: "Không"
"Mẹ nói muốn đến thăm em, anh bảo bà gọi điện thoại cho em."
Duyệt Tâm nhớ lại tối hôm qua. "Có lẽ em ngủ nên không nghe thấy."
Cô vừa rửa mặt, trên mũi còn đọng lại vài giọt nước nhỏ. Cố Nam ôm lấy cô, hôn lên mũi cô, lau sạch nước trên đó rồi ghé sát tai Duyệt Tâm nói nhỏ: "Vậy hôm nay em nhớ gọi điện thoại cho bà, hỏi xem vì sao bà không đến!"
Duyệt Tâm không quen với những cử chỉ thân mật như vậy của Cố Nam, cô thoát khỏi vòng tay anh rồi bước vào bếp: "Mau ăn sáng thôi không đi làm muộn mất."
Ở công ty, Hàn Hiên biết Duyệt Tâm mang bầu rất ngạc nhiên, cậu nhìn cô hồi lâu: "Không giống. Duyệt Tâm, chị gầy như thế này, không giống như một người sắp làm mẹ."
Duyệt Tâm bật cười giảng giải cho cậu: "Trước khi làm mẹ cũng không thể ăn nhiều thành heo đúng không?"
"Lúc mang bầu không phải là nên mặc áo chống bức xạ sao? Vì sao không thấy chị mặc?"
Không phải là cô không muốn mặc mà là chưa kịp đi mua.
Hàn Hiên cũng không hỏi thêm nhiều, tiếp tục xem trang web của cậu ấy.
Buổi chiều, chuyển phát nhanh mang đến một chiếc hộp, Hàn Hiên đưa cho Duyệt Tâm, "Tặng chị, xem có hợp không?" Một chiếc hộp to và được bọc giấy rất đẹp.
Duyệt Tâm mở ra xem, đó là một chiếc áo khoác chống bức xạ.
Lúc không có việc gì làm, Hàn Hiên thường hay lên mạng mua một số đồ lung tung. Cậu tỏ vẻ ngây thơ nói: "Em thấy chị không có nên mua hộ chị." Thái độ bộc lộ rõ chị muốn cũng phải nhận, không muốn cũng phải nhận.
Duyệt Tâm vội hỏi bao nhiêu tiền, muốn gửi lại Hàn Hiên.
Cậu từ chối, "Mua đủ hai nghìn đồng, người ta sẽ tặng một chiếc. Em không thể mặc được nên chỉ có thể tặng chị, đúng không?"
Duyệt Tâm chỉ có thể nhận lấy thành ý của Hàn Hiên, cô cười nói: "Vậy ngày mai tôi mời cậu ăn cơm"
"Được" Nhắc đến ăn uống, Hàn Hiên không bao giờ từ chối.
Hàn Hiên nghe thấy vậy, cười hi hi hỏi: "Chị ấy có bầu sao anh căng thẳng thế? Vì vậy bọn em không ăn cay nữa, đi ăn bánh bao Châu Ký."
"Bánh bao thì có chất gì?" Viên Nhược Hồng nghĩ một lát rồi hỏi: "Hai người đang ở đâu? Hay là anh mời đi ăn canh vịt?"
Hàn Hiên bĩu môi: "Bỏ đi, một bát canh vịt em có thể tự mời được, anh xem ngày mai mua cho văn phòng một chiếc ghế sô pha dài để Duyệt Tâm có thể nằm nghỉ buổi trưa thì tốt hơn."
Viên Nhược Hồng cảm thấy hơi đau đầu, từ lúc nào, cậu em họ vô tâm của anh đã bắt đầu biết quan tâm đến những tiểu tiết như thế?
Từ khi Duyệt Tâm mang bầu, Cố Nam chưa đưa cô về nhà bố mẹ.
Cuối tuần, đích thân ông Cố gọi điện đến, "Cố Nam, con đưa Duyệt Tâm về nhà ăn bánh bao đi, bố mẹ đã làm nhân bánh bằng thịt bò, rất thơm."
Để Duyệt Tâm đổi khẩu vị, Cố Nam vui mừng đưa cô về nhà bố mẹ.
Trên đường, vừa lái xe anh vừa nhìn chiếc áo khoác chống bức xạ của Duyệt Tâm, "Cái này có công dụng thật không? Người nước ngoài đều không mặc, họ còn cười người Trung Quốc quá cẩn thận, chỉ là sinh con, liệu có cần công phu như vậy không?"
Duyệt Tâm chỉ cười: "Ai bảo Trung Quốc mình chỉ cho phép sinh một con, đương nhiên cần phải coi trọng hơn."
Thật ra cô cũng không biết mặc áo này có tác dụng gì không, mặc để yên tâm hơn thôi, dù sao tất cả phụ nữ mang bầu đều mặc đồ này.
"À, Duyệt Tâm, em đi mua lúc nào thể? Sao không bảo anh?" Cố Nam hỏi.
Duyệt Tâm tiện miệng nói: "Đồng nghiệp tặng." Cô cũng muốn bảo Cố Nam đi mua cùng, nhưng hết giờ làm, nếu không bận tiếp khách anh lại bận việc khác không có thời gian.
"Đồng nghiệp nào?" Anh không thể không hỏi cho rõ ngọn ngành.
"Hàn Hiên" Duyệt Tâm cũng cảm thấy không có điều gì phải che dấu. Hàn Hiên là người tốt, cô thấy không có gì quá đáng.
Cố Nam không vui: "Cậu ta là đàn ông, sao lại tặng em thứ này làm gì?"
Mình không có thời gian đi mua, người khác có lòng tốt mua tặng, lẽ nào không được? Có vẻ căn bệnh nghi ngờ, để ý vụn vặt của Cố Nam vẫn không thay đổi.
Ngồi trên xe, cô cảm thấy hơi khó chịu nên mở cửa sổ xe cho thoáng.
Thấy Duyệt Tâm yên lặng, Cố Nam cũng không nói gì nữa, không khí giữa hai người trở nên căng thẳng.
Thấy con trai và con dâu đến, ông Cố rất vui, bảo Duyệt Tâm ngồi ghế sô pha nghỉ ngơi.
Duyệt Tâm ngần ngại nói: "Con không mệt, để con giúp làm bánh."
Mọi người đi rửa tay và cùng nhau gói bánh.
Mẹ chồng nhớ đến chuyện lần trước Duyệt Tâm không nghe điện thoại, lẩm bẩm: "Tai không tốt, sau này nên đặt điện thoại trong phòng ngủ để không bị lỡ việc."
Duyệt Tâm giải thích: "Mẹ, lần đó con đi ngủ nên mới không nghe thấy."
Mẹ chồng không thèm nghe, nói tiếp: "Ai đời hơn tám giờ tối đã đi ngủ? Lấy lý do cũng không biết cách."
Cố Nam, thấy lời mẹ nói hơi khó nghe, chạm nhẹ vào cánh tay Duyệt Tâm rồi nói: "Em nghỉ đi một lát, để anh gói bánh cho."
Duyệt Tâm không nghĩ ngợi được nhiều, cô nói: "Không sao, bây giờ em không ăn được, đợi lát nữa ăn tiếp."
Cố Nam lo cô đói nên hỏi mẹ có còn trứng gà không,