Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/834 lượt.
yệt Tâm về đọc sách, thấy gạo nếp tốt cho dạ dày, hơn nữa hương vị rất thơm ngon. Cô nghĩ, chắc chắn anh sẽ thích.
Nghĩ đến Viên Nhược Hồng, Duyệt Tâm rất cảm kích, có lẽ biết điều kiện kinh tế của nhà cô không tốt, anh bảo Vĩ Vĩ nói với cô, có khó khăn gì cứ nói với anh. Hơn nữa anh còn thanh toán trước cho cô một phần tiền lương đúng lúc cô cần nộp tiền nhà.
Lúc Viên Nhược Hồng về đến nhà, chân của anh đã tê cứng.
Duyệt Tâm nghe thấy tiếng người mở cửa, vội vàng chạy ra.
Viên Nhược Hồng vẫn nghĩ trong nhà không có người nên vừa tìm chìa khóa mở cửa vừa tựa chân lên tường chửi khẽ.
Duyệt Tâm nghe thấy tiếng nói, từ trong nhà mở cửa ra, cô đỏ mặt đứng bên cửa: "Tôi...Tôi đến dọn dẹp...vừa xong..."
Viên Nhược Hồng giật mình, yên lặng một lúc mới nhớ ra cô là người giúp việc cho anh.
Anh chống tay lên khung cửa, nói với cô: "Đỡ tôi một lát, chân tôi bị thương, đau quá."
Duyệt Tâm nghe lời ghé đôi vai gầy đỡ anh: "Được chưa, anh cẩn thận."
Từ nhỏ cô đã gầy yếu, không đủ sức, nhưng thái độ kiên định của cô khiến người khác tin tưởng, cho dù thế nào, chắc chắn cô có thể đưa anh từ cửa vào ghế sô pha trong phòng khách.
Mặc dù Viên Nhược Hồng không to béo, nhưng anh khá cao nên cũng không nhẹ cân, hơn nữa chân càng lúc càng đau nên anh không dám chạm chân xuống nền, vì vậy hầu hết trọng lượng cơ thể anh đều dồn lên vai Duyệt Tâm.
Một đoạn đường ngắn nhưng Duyệt Tâm cảm thấy rất mệt, trán cô lấm tấm mồ hôi.
Nhìn thấy Viên Nhược Hồng nằm trên ghế sô pha, chân đau đến mức cắn chặt răng, Duyệt Tâm vội lấy khăn bọc đá lạnh chườm cho anh.
Thấy cô mặc dù hốt hoảng nhưng vẫn biết cách xử lý vấn đề, Viên Nhược Hồng thấy yên tâm, anh nói với cô: "Cô ra hiệu thuốc mua một ít thuốc Voltaren về đây."
Duyệt Tâm không tin vào tác dụng của thuốc Voltaren, đề nghị: "Hay đi bệnh viện?"
Viên Nhược Hồng cắn răng, lắc đầu: "Không cần, chỉ vì tôi không cẩn thận nên bị ngã, không có vấn đề gì."
Nhưng Duyệt Tâm nhìn thấy anh toát mồ hôi, thái độ của cô trở nên kiên quyết, cô nói với anh: "Có thể lúc đó không sao nhưng nhìn tình trạng anh bây giờ, e rằng đã bị thương vào xương hoặc dây chằng, không đi bệnh viện không được."
Viên Nhược Hồng chỉ vào chân mình, "Bây giờ tôi đi không được, làm sao tới bệnh viện?"
Duyệt Tâm tháo tạp dề, tỏ vẻ dũng cảm: "Tôi dìu anh đi!"
Vậy là buổi chiều muộn hôm đó, Duyệt Tâm dùng tấm vai bé nhỏ của mình dìu Viên Nhược Hồng, họ đi rất lâu mới bắt được xe.
Mặc dù chân rất đau nhưng anh vẫn chú ý đến sự cố gắng của cô.
Anh nói với cô: "Hà Duyệt Tâm, trông cô rất gầy nhưng sức khỏe cũng không tồi."
Lần đó, đúng là vết thương ở chân của Viên Nhược Hồng không nhẹ, anh bị dãn dây chằng, bác sĩ đề nghị phải nhập viện ngay.
Duyệt Tâm rướn mày, lau mồ hôi trán, nhún vai nói với Viên Nhược Hồng: "Rất nghiêm trọng, may mà đến bệnh viện."
Viên Nhược Hồng cố gắng nở một nụ cười, chân thành nói với Duyệt Tâm: "Cảm ơn!" Anh nói cảm ơn cô là thật lòng.
Bố mẹ Viên Nhược Hồng ly hôn khi anh còn nhỏ, sau đó bố anh đi theo một người phụ nữ Indonesia, bỏ lại anh và mẹ. lúc anh hai mươi tuổi, mẹ và bố dượng di cư sang Mỹ. Bên cạnh anh không còn người thân, có người tận tình chăm sóc anh như thế này, anh rất cảm động.
Giúp Viên Nhược Hồng ổn định ở bệnh viện, trời đã tối, Duyệt Tâm phải về đi học nên cô mua cho Viên Nhược Hồng một hộp cơm ở nhà ăn gần bệnh viện.
Vĩ Vĩ tiến đến chào, Duyệt Tâm lùi lại phía sau, cô kéo áo Vĩ Vĩ, "Chúng ta cũng về thôi, không nên làm phiền anh Viên nữa để anh ấy còn nghỉ ngơi."
Thấy Vĩ Vĩ và Duyệt Tâm muốn đi, Viên Nhược Hồng cũng không giữ, anh chỉ bảo Duyệt Tâm nếu cuối tuần rảnh rỗi mua giúp anh ít đồ ăn.
Viên Nhược Hồng rất yên tâm bởi sự chu đáo của Duyệt Tâm.
Sau khi bị thương, anh dần dần tin tưởng cô, để cô giúp anh làm một số việc khác.
Đương nhiên, Duyệt Tâm có thể làm tốt công việc của mình.
Viên Nhược Hồng tăng lương cho Duyệt Tâm, ngoài ra còn đưa thêm phong bao cho cô nhưng Duyệt Tâm chỉ cầm số tiền mà mình có thể nhận.
Cô dần dần thân quen với anh, có lúc cô còn trêu anh: "Có phải anh sợ tôi nói xấu sau lưng anh ngược đãi nhân viên nên mới đưa phong bao cho tôi không?"
Anh bật cười hỏi lại cô: "Lẽ nào trong công ty có người chửi tôi thế thật sao?"
Cô nhắc nhở anh: "Noel này anh nhớ mời mọi người tụ tập ăn uống một bữa, tôi nghe Vĩ Vĩ kể, gần đây mọi người đều rất vất vả."
Viên Nhược Hồng nghĩ một lát rồi hỏi cô: "Đây là ý kiến của cô sao?"
Duyệt Tâm gật đầu, Viên Nhược Hồng lại bật cười: "Vậy tôi sẽ mời mọi người ăn lẩu!"
Lễ Noel năm đó là lần đầu tiên Viên Nhược Hồng mời mọi người ăn uống, đương nhiên anh mời cả nhân viên làm thêm giờ là Vĩ Vĩ và Duyệt Tâm đến.
Mọi người đều vô cùng thích thú, uống hết vài két bia, lần đầu tiên anh biết tửu lượng của các anh chàng trong công ty, cũng là lần đầu tiên anh nhận ra mọi người trong công ty đáng yêu đến thế. Hóa ra những bận rộn thường ngày đã khiến anh đánh m