Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/833 lượt.
nhờ bà nấu cho Duyệt Tâm một bát canh trứng.
Bà lườm Duyệt Tâm, ngồi im không động rồi nói: "Nhìn thấy nhiều người có bầu nhưng chưa thấy ai ẻo lả như thế, tự nghĩ mình là thiên kim tiểu thư sao? Chị gái con có bầu đã bảy, tám tháng rồi mà không thấy kén ăn..."
Cố Nam nghe thấy thế, đùa với mẹ: "Mẹ đúng là thiên vị cho chị con."
Cố Nam biết chị gái có bầu không kén ăn. Lần trước anh gặp chị ở nhà bố mẹ, chị anh một mình ăn hết cả dĩa sườn. Nhưng Duyệt Tâm không như thế cô chỉ cần nhìn thấy thịt là không muốn ăn.
Mẹ chồng bĩu môi: "Phí lời, chị con do mẹ sinh ra."
Duyệt Tâm không tiếp tục nghe được nữa. Phải, Cố Nam do bà sinh ra, còn cô chỉ là người ngoài. Cô đẩy nhẹ trên người Cố Nam rồi nói: "Mọi người ăn cơm đi, con không đói, không cần nấu canh nữa."
Ăn cơm xong, mọi người ngồi cùng nhau, Duyệt Tâm nói với Cố Nam: "Đi thôi, chúng ta về sớm để bố mẹ nghỉ."
Thấy Duyệt Tâm ngoan ngoãn, tâm lý như thế, Cố Nam rất vui vẻ đồng ý.
Trên đường về nhà, Cố Nam nói đến chuyện ở nhà bố mẹ: "Thái độ của mẹ anh không tốt, em đừng tức giận, có thể do bố anh khiến bà không vui."
"Không tức giận." Duyệt Tâm thờ ơ nói.
Cô đang có bầu, không nên động tí là bực bội, không tốt cho đứa trẻ. nhưng có một bà mẹ chồng như vậy, cô cũng không sao vui nổi.
Về đến nhà, Duyệt Tâm tìm số len thừa trước đây đan áo cho Cố Nam.
Cố Nam thấy cô tìm kiếm khắp nơi liền hỏi: "Em muốn làm gì?"
"Bí mật." Cô cảm thấy hơi xấu hổ, cô muốn đan áo len cho em bé.
Thấy Duyệt Tâm cầm que đan chạy đi chạy lại. Cố Nam cũng đoán ra được điều gì đó: "Đan áo nhỏ như thế cho ai mặc?"
Duyệt Tâm cười, nói nhỏ: "Dù sao anh cũng không mặc vừa."
Anh tiến sát lại bên cô, nhìn cô đan, cảm thấy xúc động: "Duyệt Tâm, em nghĩ bây giờ con có biết chúng ta đang làm gì không?"
Cô vào bếp rót cho mình một ít sữa, quay lại thấy Cố Nam đã ngủ say. Nhờ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, cô có thể nhìn thấy vầng trán rộng, đôi lông mày rậm, sống mũi thẳng và chiếc cằm kiên định của anh...
Chỉ nhìn ngoại hình, rõ ràng Cố Nam là một người đàn ông trưởng thành, chín chắn, nhưng thật ra anh không giấu được tâm sự trong lòng, hành động ngoan cố, làm việc không nghĩ đến cảm xúc của người khác, anh mới là một đứa trẻ chưa lớn.
Trẻ con, trẻ con...
Nghĩ đến trẻ con, dường như Duyệt Tâm cảm thấy có gì đó hơi động đậy trong bụng mình. Cô chạm tay lên da bụng, "Con bé nhỏ, mẹ sẽ làm tất cả mọi điều vì con."
Cô mỉm cười rồi nằm xuống giường.
Hình như Cố Nam đang nằm mơ, tay trái của anh chạm lên tay phải của Duyệt Tâm.
Hồi mới kết hôn, họ thường cầm tay nhau đi ngủ, nhưng không biết từ lúc nào, cô không còn tìm thấy tay của anh nữa. Bây giờ, bỗng nhiên anh đưa tay sang, Duyệt Tâm không biết nên phản ứng như thế nào?
Cô thận trọng xoay lưng về phía anh, nói nhỏ: "Cố Nam, ngủ thôi."
"Cậu không thể nghĩ tốt cho bọn mình sao?"
Nhận được điện thoại của Vĩ Vĩ, Duyệt Tâm lo lắng không yên, cô giải thích: "Vĩ Vĩ số tiền mình nợ cậu một thời gian nữa mới trả đươc, bây giờ..."
Thẩm Vĩ Vĩ nâng cao giọng: "Hà Duyệt Tâm, mình đòi tiền cậu lúc nào?"
"Thế..." Vĩ Vĩ rất ít khi gọi điện thoại cho cô. Mặc dù hai người có mối giao tình đã lâu, nhưng từ khi cô ấy đi Trường Sa, hai người ít liên lạc, có thể quy vào loại không có chuyện gì sẽ không làm phiền đối phương.
"Duyệt Tâm, mình sắp về Bắc Kinh rồi." Vĩ Vĩ tuyên bố.
Họ cười nói vui vẻ, từ sân bay quay về thành phố.
Vĩ Vĩ hỏi rất nhiều điều liên quan đến Duyệt Tâm, sức khỏe tốt không? Mang bầu đã uống axit folic chưa? Tất cả những gì có thể nghĩ ra được đều hỏi cô.
Duyệt Tâm bị hỏi nhiều quá liền nói: "Đợi lát nữa về, mình sẽ viết tài liệu báo cáo chi tiết cho cậu đọc dần dần."
Vĩ Vĩ bật cười: "Duyệt Tâm. Tính hài hước của cậu vẫn không giảm một chút nào."
Duyệt Tâm lắc đầu: "Mình không hài hước." Ngay từ đầu, cô đã biết hiện tại cô không thể hài hước được.
Công ty Vĩ Vĩ đã thuê nhà cho cô, có một phòng khách hai phòng ngủ.
Cô nói với Duyệt Tâm: "Cũng không tồi. Lúc nào cậu cãi nhau với ông xã thì đến nhà mình ở."
Duyệt Tâm cười: "Cậu không thể nghĩ tốt cho bọn mình sao?"
Vĩ Vĩ nghĩ một lát rồi nói: "Cũng đúng, vậy lúc nào cậu nhớ mình thì đến ở vài ngày."
Gần đây, Cố Nam rất bận, ngoài bận công việc, anh còn lo ứng phó với Lưu Bảo.
Lưu Bảo là kiểu phụ nữ được người ta yêu chiều thành thói quen, cô rất sợ cô đơn, chỉ cần không có buổi diễn là cô gọi điện thoại cho Cố Nam.
Lúc đầu, anh vẫn nghĩ cô chỉ coi anh như bạn học cũ nhưng về sau, giữa hai người đã xuất hiện một thứ tình cảm không rõ ràng. Cố Nam lo lắng mối quan hệ này sẽ ngày càng phát triển, anh mong chờ một điều gì đó xảy ra, nhưng đến khi xảy ra thật, anh muốn chạy trốn.
Cảm giác này giống như khi người ta hút thuốc phiện, lúc bắt đầu chỉ là tìm sự khích thích, nhưng để lâu lạ