Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/838 lượt.
i trở thành thuốc độc.
Có vài lần, Cố Nam muốn nói chuyện rõ ràng với Lưu Bảo, mình đã có gia đình, không thể tiếp tục tiến xa hơn với cô, nhưng Lưu Bảo không hề nhắc đến vấn đề này, nếu anh nói ra trước sẽ không thể tránh được khó xử. Vì thế họ vẫn dùng dằng mãi như thế.
Lưu Bảo gọi điện thoại mười lần, anh chỉ đi hai ba lần, gặp nhau họ chỉ uống rượu, hát hò, không làm điều gì khác.
Sau khi đưa Lưu Bảo về, Cố Nam tìm Duyệt Tâm.
Duyệt Tâm cúp điện thoại, chuẩn bị ra khỏi cửa thì gặp Hàn Hiên.
Cậu và thư ký Vu đang bê ghế sô pha từ ngoài cửa vào, nói với Duyệt Tâm: "Chị tránh ra, đừng để va vào người."
Duyệt Tâm hỏi: "Hai người đang làm gì đấy?"
Hàn Hiên cười hi hi nói: "Em đã yêu cầu anh Viên, buổi trưa chị có thể nằm nghỉ một lát, phải rồi, Duyệt Tâm, chiếc ghế sô pha này nên đặt ở đâu?"
Duyệt Tâm rất cảm kích trước tấm lòng của Hàn Hiên nhưng không nói ra thành lời. Cô vội vàng ra khỏi cửa, nói với Hàn Hiên: "Tùy cậu...một lát nữa ra về nhớ đóng cửa sổ và khóa cửa nhé."
Hàn Hiên đặt chiếc sô pha xuống, đuổi theo hỏi: "Chị đi đâu? Không về nữa à?"
"Bệnh viện, không quay lại nữa." Duyệt Tâm không quay đầu lại, đi thẳng.
Sắp đến giờ tan tầm nên hơi tắc đường. Duyệt Tâm đợi hồi lâu không thấy có xe buýt, nếu không kịp thời gian thì bệnh viện sẽ nghỉ mất, Duyệt Tâm cắn răng, trong lòng nghĩ có lẽ phải gọi taxi.
Cô giơ tay, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô, Hàn Hiên ló đầu ra gọi: "Duyệt Tâm, em đưa chị đi."
Cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, ngồi vào trong xe, "Bệnh viện phụ nữ và trẻ em Hải Điện."
"Được, chị ngồi vững chưa?" Hàn Hiên lái xe qua vòng xuyến.
Trên đường, Duyệt Tâm mới nhớ ra hỏi Hàn Hiên: "Sao cậu lại bỏ làm đi cùng tôi?"
Hàn Hiên nhìn thấy Cố Nam chủ động chào anh: "Em là đồng nghiệp của chị Duyệt Tâm."
Cố Nam vẫn nhớ cậu đã từng đưa Duyệt Tâm về nhà, cau mày hỏi: "Đồng nghiệp thế nào?"
Duyệt Tâm bổ sung: "Cậu ấy tên là Hàn Hiên, cố vấn kỹ thuật công ty em, là thành viên chủ lực trong nhóm em."
Cố Nam bắt tay Hàn Hiên một cách bị động, hai người dường như đang ganh đua nhau, không ai chịu lép vế.
Cố Nam nói với Duyệt Tâm: "Được rồi, mọi thứ đều ổn, chúng ta về nhà thôi."
Hàn Hiên lịch sự chào Duyệt Tâm nhưng lại không quan tâm đến Cố Nam, điều này khiến cho Cố Nam cảm thấy không thoải mái trong lòng. Anh cầm lấy chiếc túi của Duyệt Tâm từ tay Hàn Hiên rồi kéo cô đi.
Duyệt Tâm vội nói: "Anh đi chậm thôi, em không theo kịp."
Về đến xe, Cố Nam cay đắng hỏi: "Em đi khám thai, sao lại dẫn đàn ông theo?"
"Tắc đường, cậu ấy lo em không kịp thời gian nên tiện đường mới đưa em một đoạn.", Duyệt Tâm giải thích, cô cảm thấy Cố Nam có ý đối địch với Hàn Hiên.
Anh tùy tiện giẫm đạp lên tình cảm của một cô gái
Thẩm Vĩ Vĩ về Bắc Kinh, người đầu tiên cô gặp là Duyệt Tâm, người thứ hai là Viên Nhược Hồng.
Năm đó, cô đã giới thiệu Duyệt Tâm với Viên Nhược Hồng và cũng chính cô chứng kiến mối tình của họ không đi đến hạnh phúc cuối cùng.
Hồi đó, nhờ có người giới thiệu, Thẩm Vĩ Vĩ đi làm thêm ở công ty của Viên Nhược Hồng. Năm ấy, công ty ở Trung Quan còn rất nhỏ, chỉ có mười người. Nhiệm vụ của cô là thống kê tình hình công việc của mười người đó, làm trợ lý, báo cáo cho Viên Nhược Hồng.
Cả công ty ở chung một phòng, chia thành nhiều ô làm việc nhỏ, mọi người đều ra ngoài làm việc, Viên Nhược Hồng thường có mặt ở công ty nên họ có nhiều cơ hội gặp nhau. Lúc đó, Thẩm Vĩ Vĩ chưa thành công và xinh đẹp như bây giờ, cô chỉ là một cô gái hết sức bình thường. Lần đầu tiên nhìn thấy vẻ lịch sự nho nhã, phong độ của Viên Nhược Hồng, cô không thể không thở dài. Thời đó, cô mong đợi nhất là thứ sáu, thứ bảy hàng tuần có thể gặp được anh.
Điều duy nhất khiến Viên Nhược Hồng chú ý là Duyệt Tâm luôn viết giấy ghi lại các khoản tiền đã dùng để mua thức ăn. Chữ của cô rất đẹp và có hồn, khiến người khác cảm thấy có thiện cảm.
Nếu lần đó không bị thương, có lẽ Viên Nhược Hồng sẽ không bao giờ để ý đến cô gái này.
Đó là vào mùa hè, một công ty đối tác muốn mua một lô phụ kiện máy tính, không ít mặt hàng nên anh đích thân làm.
Nhân viên phụ trách công việc vận chuyển của công ty nghỉ phép, không có nhiều người, anh phải giúp đỡ họ dỡ hàng. Có lẽ vì lâu không làm việc nặng nên không quen, anh ngã khỏi xe, bị thùng đĩa cứng va mạnh vào chân.
Lúc đó anh không cảm thấy đau, anh chỉ bảo lái xe thấy chân hơi khó chịu, lái xe vội vàng dỡ hàng, nghĩ anh không sao liền nói: "Lát nữa tôi tiện đường đưa anh về nhà nghỉ ngơi."
Viên Nhược Hồng cũng nghĩ anh chỉ bị đau một lát, không có vấn đề gì, dỡ hàng xong anh mới về nhà nghỉ.
Hôm đó là thứ năm, Duyệt Tâm đang giúp Viên Nhược Hồng quét dọn nhà cửa.
Cô dọn dẹp phòng khách và nhà bếp, lau đồ đạc và cửa kính. Làm xong, cô chuẩn bị nấu cháo đỗ với gạo nếp bởi Viên Nhược Hồng lần trước viết giấy dặn dạ dầy của anh không tốt, anh muốn ăn cháo. Du