Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/828 lượt.
ệt Tâm không thể nói gì, cô hiểu có lúc vì công việc, đàn ông cũng không thể tránh được những tình huống như thế, nếu như người hôn anh không phải là cô gái đã tìm đến tận nhà cô, chắc chắn Duyệt Tâm sẽ nghĩ mình nghĩ quá nhiều.
Nhưng bây giờ, những gì hiện ra trước mắt khiến những giải thiết "nếu như" không thể thuyết phục được cô nữa.
Cảnh gai mắt khiến đầu óc Duyệt Tâm choáng váng, cô cảm thấy khó thở.
Hóa ra, hạnh phúc mà cô nghĩ chỉ giống như ánh trăng soi trên mặt nước, hư ảo và không có thật.
"Đồ rất đắt." Duyệt Tâm nói, "Nhưng Vĩ Vĩ mời."
"Ừ" Cố Nam thờ ơ đáp một câu rồi ra ngoài ban công hút thuốc.
Duyệt Tâm đã đi đến câu lạc bộ đó, điều này khiến Cố Nam cảm thấy lo lắng, anh bắt đầu suy nghĩ về việc xảy ra lúc chiều.
Anh không cố ý làm như vậy với Lưu Bảo, chỉ là trong tình huống đó, anh không còn cách nào khác. Anh có nên kể chuyện anh gặp Lưu Bảo với Duyệt Tâm không? Có lẽ cô cũng không biết anh đến câu lạc bộ đó. Có lẽ cô không vào phòng nghe nhạc. Câu lạc bộ đó rộng như thế, có rất nhiều chương trình giải trí, nếu cô không nhìn thấy anh, anh nói với cô chuyện này cũng không hay.
Nhưng, vạn nhất cô nhìn thấy thì sao?
Anh nên giải thích như thế nào? Trùng hợp? Cô sẽ không tin...
Cố Nam đấu tranh hồi lâu, quyết định sẽ không kể chuyện xảy ra lúc chiều cho Duyệt Tâm.
Anh tự nói với mình, anh không làm bất cứ điều gì có lỗi với Duyệt Tâm, ngoài việc để Lưu Bảo ôm hôn anh.
Anh xoa mặt, quay lại nói với Duyệt Tâm, "Em đang mang bầu, sau này nên ít đến những nơi như vậy để tránh gặp phiền phức."
Còn có điều gì phiền phức hơn anh? Lẽ nào Cố Nam không biết anh chính là nỗi phiền muộn lớn nhất của Duyệt Tâm.
Cả buổi tối, Duyệt Tâm bận làm đồ cho em bé, khâu cái này, cắt cái kia, không còn có thời gian rảnh rỗi. Cô sợ không có việc gì làm cô sẽ suy nghĩ lung tung.
Vì sao cô không trực tiếp hỏi Cố Nam?
Cô cảm thấy hai người ở cùng nhau không nên nói rõ ràng tất cả mọi chuyện, hơn nữa cô cũng không thích những người hỏi rõ đến ngọn ngành. Cô biết có những chuyện nếu Cố Nam muốn nói anh sẽ tự nói, nếu anh không muốn nói, cô hỏi cũng không được.
Vì thế, cô không mở miệng hỏi Cố Nam với Lưu Bảo, cô đợi anh giải thích.
Bên ngoài Cố Nam giả vờ như đang xem ti vi nhưng thật ra anh đang nghĩ đến những hành động gần đây của mình.
Anh không nghi ngờ tình yêu của anh với vợ và với đứa trẻ chưa ra đời. Anh đã hai mấy tuổi, không còn là trẻ con, anh không thể tiếp tục sống đồ hồ nữa. Anh phải sống như một người đàn ông thật sự, gánh vác trách nhiệm của một người chồng, người cha.
Làm thế nào để trở thành một người chồng tốt? Anh nghĩ điều đầu tiên là phải chuyên tâm về tình cảm, không phải anh cũng yêu cầu Duyệt Tâm như vậy sao?
Anh đã nghĩ kỹ, ngày mai anh phải gọi điện cho Lưu Bảo, nói rõ ràng với cô ấy, họ chỉ là bạn học thời phổ thông, ngoài quan hệ này không còn điều gì khác. Trong cuốc sống của anh, những người quan trọng nhất, ngoài bố mẹ, chỉ có Duyệt Tâm.
Hôm đó, Duyệt Tâm đi ngủ sớm hơn thường lệ.
Cố Nam xem ti vi xong đã thấy Duyệt Tâm ngủ say nên nhẹ nhàng nằm xuống cạnh cô, hôn lên môi cô rồi thì thầm bên tai: "Anh yêu em, Duyệt Tâm."
Thật ra, Duyệt Tâm vẫn tỉnh, cô thấy tủi thân trong lòng, không ngủ được nên thầm nói chuyện với đứa con trong bụng, đến khi thấy Cố Nam bước vào cô mới nhắm mắt lại.
Cô không muốn đối mặt với Cố Nam nên giả vờ đã ngủ say. Cô vẫn nghĩ anh sẽ giải thích chuyện xảy ra lúc chiều, nói anh cũng có nỗi khổ riêng và cô sẽ chọn lựa cách tin tưởng vào anh. Bởi vì như vậy, ít nhất cô cũng cảm thấy anh đang cố gắng vì tình cảm của hai người. Nhưng Cố Nam không nói gì, thậm chí anh không thừa nhận trước mặt cô anh đã đến câu lạc bộ đó. Có vẻ như anh không muốn nói chuyện thẳng thắn với cô.
Cô nghe thấy Cố Nam nói câu: "Anh yêu em" nhưng cô không muốn trả lời.
Lúc Cố Nam nằm bên cạnh cô, cô giả vờ trở mình, muốn rời xa anh hơn một chút.
Anh liền áp sát lưng cô, nhẹ nhàng xoa bụng cô, khẽ nói: "Con ơi, bố cũng yêu con." Sau đó anh quay người đi rồi ngủ.
Duyệt Tâm nằm trên giường, trở mình liên tục cô nghĩ rốt cuộc cô có nên tin vào tình yêu của Cố Nam không?
Cô cảm thấy hoang mang.
Lúc này, Cố Nam cảm thấy, điều gì mất đi sẽ mãi mãi không bao giờ lấy lại được
Lúc có bầu được ba tháng, Duyệt Tâm bắt đầu muốn ăn nhiều hơn, có lúc chưa đến buổi trưa cô đã thấy đói nên chuẩn bị một số đồ ăn vặt để trên bàn.
Hàn Hiên và mấy cậu thanh niên khác cũng không thấy lạ, ai đói liền lấy ăn rồi mua về đặt lại trên bàn cho cô. Vì thế trên bàn Duyệt Tâm lúc nào cũng có đồ ăn.
Những việc này Viên Nhược Hồng nghe được qua lời kể của thư ký.
Thư ký Vu đã hơn bốn mươi tuổi, rất thích buôn chuyện, luôn luôn được tổng giám đốc Hàn hậu đãi nên rất lưu tâm đến con trai duy nhất của tổng giám đốc Hàn là Hàn Hiên, không có việc gì làm là chạy đến nhóm của cậu.
Thư ký Vu suýt chút nữa thì phì cười: "Tôi là người theo chủ nghĩa độc thân, không