Tác giả: Nhân Gian Tiểu Khả
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 134826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/826 lượt.
theo đuổi bất kỳ ai."
"Vì sao mấy hôm nay anh lại tặng đồ cho chúng tôi?" Duyệt Tâm là quản lý của phòng, đương nhiên có trách nhiệm làm rõ ý đồ của anh ta.
"Không vì sao cả...Tôi còn có việc phải làm, không nói chuyện này nữa..." Anh chuồn ra khỏi phòng, trong lòng thầm trách tổng giám đốc Viên. Muốn tặng đồ thì tự mình đi tặng, tự nhiên lại bắt anh đi, còn không cho anh nói là ai tặng, hại anh bị hiểu nhầm như thế này.
"Anh đang lầm bầm gì thế?" Không biết từ lúc nào, Hàn Hiên xuất hiện sau lưng anh, đột ngột đập tay lên lưng anh.
Thư ký Vu ôm ngực nói: "Sớm muộn gì cũng bị anh em nhà cậu giày vò đến chết."
"Những đồ ăn vặt và hoa quả đó là do anh Viên bảo anh mang đến sao?" Nụ cười của Hàn Hiên khiến anh giật mình.
"Phải" Cuối cùng thư ký Vu cũng không buồn giữ bí mật nữa, gật đầu.
Dù sao anh thừa nhận hay không Hàn Hiên cũng có thể đoán ra.
Buổi trưa, Hàn Hiên nói với Viên Nhược Hồng: "Đại ca, anh yêu em thì anh cứ trực tiếp nói, còn bắt thư ký Vu mang nhiều đồ ăn ngon thế đến cho em. Sau này em muốn ăn gì em sẽ tự mua là được, anh không cần phải bận tâm."
Viên Nhược Hồng thầm đoán ra được ý đồ của Hàn Hiên, không tiện nói chuyện khác, nên giả vờ như không hề có chuyện gì xảy ra: "Được, tùy cậu."
Gần đây, Hàn Hiên đã gặp cô gái hay đi lại với Viên Nhược Hồng tên là Tô San, rất xinh đẹp nhưng có vẻ quá ngạo ngược, thua xa Duyệt Tâm. Nhưng cho dù lấy ai ra so sánh với Duyệt Tâm, cậu đều cảm thấy Duyệt Tâm tốt hơn. Cô ấy là người sinh ra đã mang đến cho người khác cảm giác ấm áp, trong sáng như nước.
Hàn Hiên không rõ rốt cuộc Viên Nhược Hồng và Duyệt Tâm có quan hệ như thế nào.
Tình cảm nam nữ ám muội? Duyệt Tâm không phải là người tùy tiện như thế;
Quen biết trước đây? Ở công ty Viên Nhược Hồng luôn gọi cô là cô Hà.
Bạn bè? Hầu như Duyệt Tâm không nói chuyện với anh ấy câu nào.
Đều không phải? Phức tạp quá...
Hàn Hiên nghĩ như vậy, bèn nói với Viên Nhược Hồng: "Không phải anh... " Nói được nửa chừng cậu vội bịt miệng lại, cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc Viên Nhược Hồng thích Duyệt Tâm.
Đến giờ về, Hàn Hiên thấy Duyệt Tâm vẫn đang làm việc bèn gọi cô: "Về thôi, ngày mai làm tiếp."
Duyệt Tâm từ từ thu dọn đồ đạc, cô không muốn về nhà sớm.
Hàn Hiên không biết suy nghĩ của cô, giúp cô thu dọn giấy tờ trên bàn..., vừa làm vừa nói: "Sau này, cần phải để chị về sớm trước một tiếng để tránh tắc đường giờ cao điểm."
Đúng lúc đó, Cố Nam gọi điện, anh nói: "Duyệt Tâm, anh đi đón em bây giờ, em xuống tầng đợi anh nhé."
Nếu Hàn Hiên không có ở đó, có lẽ Duyệt Tâm sẽ nói không cần, nhưng trước mặt Hàn Hiên, cô không tiện nói như vậy vì lo Hàn Hiên biết hai người đang giận dỗi nhau, cô đành nhún vai nói: "Vâng."
Ở Bắc Kinh, tắc đường là chuyện thường tình, hơn nữa hôm đó Cố Nam không may, anh gặp phải một tai nạn trên đường nên mất đúng một giờ đồng hồ mới tới được công ty của Duyệt Tâm.
Duyệt Tâm đứng đợi anh hơn một tiếng đồng hồ, chân tê nhức, dạ dày cảm thấy khó chịu nên trách móc Cố Nam: "Sao anh đến muộn thế? Nếu như thế này, lần sau không cần đến đón em nữa." Với thời gian đứng đợi Cố Nam, cô đã về được đến nhà rồi.
Vì tắc đường nên tâm trạng của Cố Nam cũng nôn nóng, thấy Duyệt Tâm nói như thế, anh cảm thấy lòng tốt của mình bị coi thường: "Em nghĩ anh muốn đi đón em sao? Đi từ đường vàng đai phía đông sang đường vành đai phía tây dễ lắm à?"
Duyệt Tâm đang phiền lòng với anh, nghe thấy anh nói thế nên càng hiểu nhầm. Cô biết nếu bình thường, Cố Nam không đi đón cô, chẳng qua là vì cô đang có bầu nên mới kiên trì đi lại như thế này. Cô cố gắng giữ bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không cam tâm liền nói: "Em không bảo anh phải đến đón em."
Cố Nam không hiểu được tâm sự của Duyệt Tâm, nghĩ rằng cô đang khiêu khích mình, anh nói: "Sau này anh còn đi đón em nữa anh sẽ không có họ Cố."
Cố Nam nghe thấy tiếng động, nghĩ có đồ gì đó bị vỡ, vừa gọi Duyệt Tâm vừa chạy vào bếp.
Anh sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Duyệt Tâm nằm trên nền nhà, cơ thể co quắp, đường rơi vãi trên mặt đất giống như tuyết.
Duyệt Tâm đang ôm bụng rên rỉ, cô dần dần mất đi ý thức.
Cố Nam lo lắng, anh muốn bế cô đến bệnh viện nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào, anh cúi xuống bên cạnh Duyệt Tâm, cố gắng một hồi nhưng không được.
Cảnh máu chảy ra thấm vào màu trắng của đường đập vào mắt khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Chân Cố Nam mềm nhũn đến mức không đứng dậy được nữa, anh bò bên cạnh Duyệt Tâm không ngừng gọi tên cô: "Duyệt Tâm, em không sao, nhất định em không sao."
Anh cố gắng lết về phòng khách, cầm điện thoại gọi 120, ngón tay không ngừng run rẩy, hồi lâu điện thoại mới được kết nối, anh cầu cứu: "Cầu xin mọi người đến cứu Duyệt Tâm..."
Cảm giác duy nhất của Duyệt Tâm là đau đớn, cô cảm thấy có gì đó đang chạy ra khỏi cơ thể. Cô ôm bụng, muốn giữ lấy đứa trẻ, đó là niềm hy vọng lớn nhất của cô.
Tiếng Cố Nam nói bên tay cô lúc gần lúc xa, dần dần cô