Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

ày thường anh ta nghe răm rắp tất cả chỉ thị của Phùng Hiểu Nhiễm, Phùng Hiểu Nhiễm chính là mặt trời cách mạng của anh ta, là mục tiêu phấn đấu duy nhất của anh ta. Lời nói của Phùng Hiểu Nhiễm chính là văn kiện của trung ương Đảng cộng sản, là hiện linh của thánh thần. Linh Tố thường xuyên thấy cảnh Phùng Hiểu Nhiễm búng tay một cái, Đoàn Giác lập tức bước đến đấm lưng bóp vai cho bạn gái.
Linh Tố rất thương hại anh ta, nhưng anh ta lại vô cùng sung sướng, không có chút gì là bất mãn cả.
Một người như thế lại là thầy giáo môn tâm lý học tội phạm, trên bục giảng huơ chân múa tay thao thao bất tuyệt, có bài nghiên cứu đăng báo đều đặn, là một ngôi sao sáng không lớn cũng không nhỏ của khoa.
Phùng Hiểu Nhiễm đã tìm được hạnh phúc của mình, thì cũng muốn tìm một nữa cho Linh Tố. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng Linh Tố không phải là người bình thường, ngược lại còn cảm thấy bạn mình vừa thông minh xinh đẹp lại tháo vát giỏi giang, những người con trai bình thường không xứng được ở bên cạnh cô.
Linh Tố thật lòng cảm thấy tình cảm Phùng Hiểu Nhiễm dành cho cô thật đáng quý trọng, nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện xem mắt, cô chỉ cảm ơn từ chối.
Phùng Hiểu Nhiễm gặng hỏi: “Rốt cuộc cậu thích mẫu con trai như thế nào? Trong khoa của Đoàn Giác có vô số thạc sĩ tiến sĩ phù hợp với những yêu cầu khắc khe nhất, đều viết cả trên thẻ bài xanh chờ cậu chọn đấy.”
Linh Tố bị ép quá, đành chán nản nói: “Hồi trước mình đã từng chịu thiệt.”
Phùng Hiểu Nhiễm “a” lên một tiếng, hồi lâu mới nói: “Đó chắc chắn là một tên khốn kiếp.”
Linh Tố cười nói: “Anh ta tuấn tú phong độ, lại giàu có hơn người, là nhân vật nam chính trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình.”
Phùng Hiểu Nhiễm lại nói: “Vậy chắc chắn là kẻ lăng nhăng.”
“Không, anh ta rất mực chung thủy.”
“Vậy thì sao?”
Linh Tố chua xót cười buồn: “Không phải chung thủy với mình…”
Phùng Hiểu Nhiễm im lặng, tạm thời không đề cập đến chuyện xem mắt nữa






Người Trong Giới
Với tư cách là một sinh viên, Linh Tố bình thường như bao sinh viên khác. Thành tích học tập xuất sắc, nhưng cô không thích tham gia các hoạt động tập thể. Giáo viên yêu quý cô, nhưng cũng không dành sự chăm sóc đặc biệt cho cô. Đám con gái thi thoảng lại nói xấu sau lưng cô, nhưng về cơ bản mọi người đều chung sống hòa bình.
Nhưng với tư cách một nhà thông linh, Linh Tố hoàn toàn cô độc lẻ loi.
Cô đã từng gặp những người có dị năng khác, có một lần cô nhìn thấy một nam sinh thu phục một con mèo ma trong phòng thí nghiệm cũ của trường, còn có một lần cô nhìn thấy một bà lão đang đùa nghịch con chim phượng hoàng nhỏ bé trên tay.
Hai bên nhìn nhau, chỉ gật đầu, trong lòng thầm hiểu, chứ không hề nói chuyện.
Cơn giận khi nãy của Phùng Hiểu Nhiễm đã hoàn toàn tan biến. Linh Tố đứng cạnh chẳng nói lời nào, dùng ánh mắt kì dị nhìn chàng trai chằm chằm.
Chàng trai cũng nhìn Linh Tố, liền bắt gặp đôi mắt đen long lanh như viên trân châu ngâm mình trong dòng nước suối, sáng bừng diễm lệ, mê mẩn lòng người. Cậu ta không khỏi khen thầm trong bụng, đồng thời ném cho cô một cái nháy mắt ẩn ý.
Linh Tố lập tức quay mặt đi chỗ khác.
Chàng trai nghĩ rằng cô xấu hổ, bèn đắc ý cười to.
Một cô gái đứng cạnh hàng rào sắt bực bội lên tiếng: “Vương Trị Bình, cậu nhặt có quả bóng, làm gì mà lâu thế?”
Lúc này Vương Trị Bình mới chịu chạy về sân bóng, cứ chạy được vài bước lại ngoảnh đầu nhìn Linh Tố.
Phùng Hiểu Nhiễm mỉm cười kéo tay Linh Tố: “Không phải cậu phải lòng cái tên trăng hoa này đấy chứ?”
Linh Tố cười nhạt nói: “Cậu ta có người âm đi theo.”
“Cái gì?”
“Mình bảo là, cậu ta có người âm đi theo”.
Phùng Hiểu Nhiễm đột nhiên thấy lạnh sống lưng, nhìn về phía Vương Trị Bình, cậu ta đang chơi đùa hết sức vui vẻ trên sân bóng, rõ ràng không hề hay biết rằng trên cơ thể mình có vật gì đeo bám.
Lần thứ hai Linh Tố gặp Vương Trị Bình cách đó khoảng nửa tháng.
Hôm đó cô đang ngồi học trên thư viện, trong lúc cúi đầu đọc sách, tự dưng cảm thấy âm khí quét qua.
Cô ngẩng đầu lên thì thấy một nam sinh cao lớn đội gió tuyết lao vào trong phòng. Người đó chính là Vương Trị Bình.
Hôm đó thư viện đầy ắp người, trùng hợp là ghế đối diện Linh Tố lại không có ai ngồi. Vương Trị Bình đương nhiên bước đến ngồi vào đó.
Hình như cậu ta vừa chơi thể thao xong, mồ hôi ướt trán, khuôn mặt điển trai trông càng khỏe khoắn gợi cảm. Bên cạnh đã có nữ sinh chỉ về hướng cậu ta.
Linh Tố nhìn cậu ta lấy một cuốn vở từ trong cặp ra, mở toang đặt lên bàn, sau đó bắt đầu viết gì đó.
Khối đen kịt luôn bám dính sau lưng cậu ta không ngừng chuyển động, một cánh tay gầy trơ xương thò ra từ đó, ôm chặt cổ Vương Trị Bình. Sau đó một khuôn mặt khô quắt thò ra, đôi mắt to hằn những vệt máu đỏ, tròng mắt đen sì đảo liên hồi, cuối cùng nhìn thấy Linh Tố, nó trừng mắt hung dữ nhìn cô, dường như đang cảnh cáo cái gì đó.
Linh Tố mặt không biến sắc nhìn nó, cũng không định ra tay đối phó.
Vương Trị Bình cảm thấ


Snack's 1967