Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341515

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.

y có người đang nhìn mình bèn ngẩng đầu lên.
Cậu vẫn nhớ cô gái xinh đẹp thanh thoát như tiên nữ này, lại thấy cô nhìn mình không chớp mắt, ánh mắt thẳng thắn dường như đang muốn nói điều gì. Trong lòng sướng thầm, cậu mỉm cười tán tỉnh theo thói quen: “Bạn này, có phải chúng mình đã từng gặp nhau không nhỉ?”
Linh Tố cảm thấy nực cười. Sắp chết đến nơi còn không biết, vẫn còn hứng thú đi tán tỉnh con gái nhà người ta cơ đấy, bị quỷ bám kể cũng đáng đời.
Cô tiếp tục cúi đầu học bài.
Vương Trị Bình cho rằng cô đang xấu hổ, càng hưng phấn hơn, nói: ”Mình là Vương Trị Bình, học viện kinh tế, cậu thì sao?”
Linh Tố cảm thấy âm khí càng lúc càng mạnh, có lẽ ma nữ đã nổi giận rồi. Cô không muốn chuốc lấy rắc rối, kiên quyết không thèm ngó ngàng gì đến Vương Trị Bình. Không ngờ Vương Trị Bình lại không biết điều, càng làm quá hơn. Cậu ta liếc nhìn tên của Linh Tố được viết trên vở, cất tiếng khen ngợi: “Linh Tố? Một cái tên mới nho nhã thanh thoát làm sao, âm điệu hài hòa nghe rất êm tai. Mình đoán nhé, chắc cậu bên viện văn học phải không? Hay là bên nghệ thuật?”
Lúc này Linh Tố bỗng nhìn thấy một cánh tay khô đét đập trên cuốn vở bài tập của cô, ngẩng đầu lên thì đối diện với khuôn mặt bi thương của ma nữ, hơi thở thối hoắc của đối phương phả vào mặt cô.
Cô bực bội cau mày, chắp ngón cái và ngón giữa điểm vào lông mày của ma nữ.
Một tia sáng trắng lóe lên, ma nữ nóng quá hét lớn một tiếng, nhanh chóng rụt về, quấn quanh cổ Vương Trị Bình, ném cho Linh Tố ánh nhìn tà ác, giống như một con rắn độc.
Vương Trị Bình chỉ nhìn thấy Linh Tố làm một động tác kì quái, sau đó vùng cổ đột nhiên thấy lạnh, cậu kéo cổ áo lên.
Linh Tố sầm mặt thu dọn sách vở, đứng dậy bỏ đi.
Vương Trị Bình không chút do dự đuổi theo cô.
Ngoài trời rất lạnh, gió hất vào mặt khiến cậu run rẩy. Linh Tố hành động mau lẹ, mới chớp mắt đã đi đến đầu đường bên kia, Vương Trị Bình vừa chạy vừa gọi cô.
Nếu đổi lại là người khác, được một chàng trai như Vương Trị Bình đuổi theo, không biết sẽ sung sướng chừng nào. Nhưng Linh Tố thì cảm thấy cười không được mà khóc cũng không xong, cô chưa bao giờ biết rằng lại có người còn bám dai hơn cả quỷ.
Vương Trị Bình vừa chạy vừa hét, thu hút bao nhiêu ánh mắt của người qua đường.
Linh Tố bực mình, quay lại lườm cậu. Cô nhìn thấy Vương Trị Bình đang chạy về phía mình, ma nữ quấn quanh cổ cậu như một chiếc khăn màu đen bay phất phơ trong gió.
Kể lại thì chậm nhưng lúc diễn ra chỉ trong chớp mắt. Đúng lúc Vương Trị Bình bước sang đường dành cho người đi bộ, đột nhiên một đoạn dây điện lóe lửa từ trên trời rơi xuống, sắp đập thẳng vào đầu cậu.
Trong tiếng hét thất thanh của người đi đường, Linh Tố lao đi như tên bắn. Vương Trị Bình chỉ cảm thấy có một luồng sức mạnh to lớn kéo anh lại, làm anh ngã chổng vó, cặp mông đau nhức.
Hoàn hồn lại mới phát hiện ra đoạn dây điện đó rơi cách chân anh một mét, vẫn đang nổ tí tách. Nhất thời mồ hôi túa ra như tắm.
Linh Tố đứng bên cạnh anh, khuôn mặt xinh đẹp không chút biểu cảm, cô trầm giọng nói: “Vốn dĩ thấy ngươi đáng thương, không nỡ trừ khử. Nhưng ngươi lại không biết điều, dám ra tay lấy mạng người ta. Vậy thì đừng trách ta không lưu tình.”
Vương Trị Bình nghe thế chẳng hiểu mô tê gì, còn tưởng Linh Tố bực mình vì hành động của cậu, muốn xử lý cậu, vì thế vội vàng kêu lên: “Đừng đừng! Bạn ơi, có chuyện gì từ từ thương lượng mà.”
Linh Tố dừng lại: “Cậu còn xin tha cho cô ta?”
“Cô ta? Ai cơ? Cậu đang nói gì?” Vương Trị Bình hoàn toàn chẳng hiểu gì.
Linh Tố bật cười, nụ cười giống như mặt trời ló ra khỏi đám mây, “Đợi tôi thu phục cô ta rồi, cậu sẽ hiểu ngay thôi.”
Linh Tố khẽ phất tay, Vương Trị Bình bỗng thấy hoa mắt chóng mặt, còn chưa kịp nghĩ xem có phải bản thân thiếu máu hay không, cậu đã ngất đi. Oan hồn vất vưởng quanh cổ cậu hét một tiếng dài, bay lên không trung, sau đó lao vù vù về phía Linh Tố.
Linh Tố cười nhạt một tiếng, bàn tay phát sáng, ung dung tiếp đòn, cô vẽ một hình tròn trong không trung, oan hồn lập tức bị đánh văng ra. Oan hồn hét lên chói tai, bay nhảy tứ phía nhưng không cách nào thoát ra khỏi phạm vi năm mét. Vòng sáng đó đuổi sát nó, trong nháy mắt chụp lên nó, rồi dần dần co lại.
Oan hồn rơi xuống mặt đất, lộn một vòng, sau đó biến thành một thiếu nữ mặc váy dài màu xanh da trời. Khuôn mặt cô ta đầm đìa nước mắt, làm người khác nhìn mà thương xót.
Linh Tố thở dài, búng ngón tay một cái.
Vương Trị Bình chậm chạp tỉnh lại, nhìn thấy thiếu nữ mặc váy xanh đang ngồi trên nền đất. Cậu không thắc mắc nhiều, chỉ làm theo sự mách bảo của bản năng thương hoa tiếc ngọc, quan tâm hỏi: “Bạn sao thế? Bị ngã à?”
Linh Tố cười nhạt. Khả năng thương hoa tiếc ngọc của tên này đúng là ít ai sánh được.
Vương Trị Bình giơ tay ra định đỡ người thiếu nữ. Cô gái đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng đáng thương vô cùng: “Cậu không quen mình ư?”
Vương Trị Bình vò đầu gãi tai: “Bạn … là ai vậy?”
Cô gái càng đau khổ hơn, khóc lóc thê thảm, không trả lời cậu. Vương Trị Bình đành


XtGem Forum catalog