XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau

Tác giả: Mĩ Bảo

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

hay không.”
Tiêu Phong thở dài, nói: “Bác là người rất trọng tình cảm.”
“Tình cảm giữa anh và ông ta rất sâu nặng sao?”
Tiêu Phong đáp: “Từ nhỏ bố mẹ ly dị, ai nấy đều có người mới, là bác đã nuôi lớn anh. Cả đời bác không kết hôn, cũng không… cũng không có thêm đứa con nào, bác coi anh như con đẻ vậy.”
Linh Tố cười nhạt: “Hay thật đó.”
Con người Tiêu Bá Bình thật kì lạ làm sao, con gái đẻ thì vứt ở ngoài hai mươi lăm năm, nhưng lại coi cháu trai như con đẻ. Ông ta làm bộ cho ai xem đây?
Con người như thế, sắp phải xa lìa cõi trần rồi.
Đối với Linh Tố mà nói, cái chết không có nghĩa là kết thúc. Tiêu Phong cũng theo nghiệp pháp sư, chắc anh cũng không đau buồn quá mức. Nếu như nhớ nhung người xưa, chỉ cần người ấy chưa đầu thai, là có thể gọi về gặp mặt. Đương nhiên không kinh khủng đáng sợ như Lưu Triệt gặp Lý phu nhân. Nếu lúc đó người ấy đang sống trên trần…
Linh Tố đột nhiên nhớ đến người mẹ quá cố của mình.
Tiêu Phong ngắm nhìn khuôn mặt thanh tú đối diện, đột nhiên cảm thấy nét u buồn kia cực kì chướng mắt. Anh không cưỡng lại được ý định giơ tay vuốt phẳng hàng lông mày hơi nhăn của cô.
Bàn tay anh vừa chạm vào da cô, Linh Tố chỉ cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Nhất thời kích động, toàn thân run lên.
Tiêu Phong cũng định thần lại, vội thu tay về. Linh Tố hơi đỏ mặt, quay sang chỗ khác.
Tiêu Phong biết mình vừa cư xử hồ đồ, nên cũng hơi ngượng ngùng. Hai người lúng túng một lát, sau đó Tiêu Phong đứng dậy cáo từ.
Linh Tố tiễn anh ra cửa. Tiêu Phong từ biệt cô trong tiếng gió đêm vi vút. Cô nhìn anh bước tới bên xe, mở cửa ngồi vào trong, hạ kính xuống, vẫy tay với cô, sau đó khởi động xe rời khỏi.
Đột nhiên cô bật cười lắc đầu.
Cô đi vào nhà, tắm rửa xong xuôi, leo lên giường đắp chăn, nhưng xoay qua xoay lại cũng không tài nào ngủ nổi.
Không phải cô thương tiếc gì ông lão đang vất vưởng trước Quỷ Môn Quan, mà là cô lại nghe thấy tiếng trẻ con khóc.
Linh Tố tức anh ách.
Bọn trẻ có phải do cô sinh ra đâu, tại sao cô lại nhạy cảm với tiếng khóc của chúng thế?
Tiếng khóc vọng bên tai làm cô toàn thân run rẩy, nổi hết da gà. Cô nghe thấy một đứa trẻ gào khóc: “Đừng! Đừng giết Tiểu Cần!”
Linh Tố ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh chảy từ sống lưng xuống.
Tiếng khóc đột nhiên biến thành tiếng hét chói tai, chất chứa sự tuyệt vọng và hoảng sợ. Âm thanh của một đứa bé tắt ngấm, đứa còn lại gào khóc thảm thiết.
Linh Tố nhảy xuống giường, cầm di động lên, ngón tay cô run lẩy bẩy, khó khăn lắm mới gọi được cho Lý Quốc Cường.
“Mau cứu đứa bé! Tiểu Lý! Mau cứu đứa bé!”
“Tiểu Thẩm, em bình tĩnh chút! Xảy ra chuyện gì?”
“Không hay rồi, một đứa bé gặp chuyện rồi. Bọn chúng đã làm hại nó.”
Lý Quốc Cường hít một hơi thật sâu, hỏi: “Ở đâu?”
Linh Tố cuống cuồng: “Tôi không biết! Tôi chỉ nghe thấy tiếng hét chói tai, sau đó một đứa bé không khóc nữa, không còn âm thanh gì nữa! Tiểu Lý, nhất định nó đã xảy ra chuyện rồi.”
“Em nghĩ kĩ lại xem.”
Đầu Linh Tố muốn nổ tung, rồi bất thình lình cô hét lên: “Nghĩa trang! Tiểu Lý, tôi nhìn thấy rất nhiều bia mộ to lớn uy nghiêm.”
Lý Quốc Cường thấy lạnh người: “Tôi lập tức liên lạc với đội trưởng Trương, em đừng lo quá.”
Linh Tố cúp máy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cơ hồ tiếng khóc thảm thiết của đứa bé vẫn vang vọng bên tai. Cô đứng ngồi không yên, chạy qua chạy lại khắp căn phòng. Căn phòng nhỏ hẹp đột nhiên trở nên cực kì rộng rãi, tiếng khóc của đứa bé vang lên không ngừng, cô chỉ cảm thấy trời xoay đất chuyển, buồn nôn vô cùng.
Đây chẳng qua là phản ứng bình thường do linh lực quá mạnh, không hề hung hiểm, nhưng vì không có sự chuẩn bị trước, nên nhất thời cơ thể không chống đỡ được. Linh Tố than thầm, vội vàng ngồi xuống niệm tâm kinh.
Cô đang trong cơn bồn chồn lo lắng, đột ngột ép bản thân phải bình tĩnh lại khiến đầu óc trở nên rối loạn, cảm giác buồn nôn chỉ tăng chứ không giảm. Linh Tố không chịu được, vội lao vào nhà tắm nôn ọe.
Bữa tối đã tiêu hóa gần hết rồi, cô chỉ nôn ra nước chua, cảm giác khó chịu làm cô đau đầu chóng mặt, nước mắt tuôn ra xối xả.
Khó khăn lắm mới đè nén được cảm giác khó chịu đó, bấy giờ cô mới nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp từ ngoài vọng lại.
Linh Tố định đứng dậy, cô thử dùng tay chống lên nền nhà, nhưng hai bàn tay mềm nhũn không chút sức lực, khiến cô lại ngã nhào xuống đất. Cô mở miệng định hét lên, nhưng cổ họng khô rát như bị lửa thiêu vì nôn ọe quá nhiều.
Cô cảm thấy toàn thân khó chịu, mồ hôi tuôn ra như tắm, dạ dày co thắt, đầu như muốn vỡ ra, lồng ngực nặng trịch, dần dần thở không ra hơi.
Vào lúc như thế này cuốn vở đó có viết phải làm gì không nhỉ? Đầu óc rối như tơ vò, Linh Tố không tài nào nhớ lại được. Cô thở hồn hển, không khí không cách nào chui vào phổi được.
Tầm nhìn dần mờ đi, tiếng thở dốc dần át hẳn tiếng gõ cửa cuống quít ngoài kia, rồi mọi thứ trở nên mờ ảo mông lung.
Cơ thể mềm oặt của Linh Tố ngã xuống. Tầm nhìn tối đen.
Một âm thanh đinh tai nhức óc vọng lại từ chốn xa xôi.
“Mưa rồi!” Cô bé